ĐÀN KIỂU MẪU TOÀN QUỐC
Với con mắt của một phóng viên không chuyên nhưng gần trọn một đời thao thức trăn trở với ngành Nghiên Huấn đã cho tôi thấy trại biểu hiện phương pháp giáo dục Quang Năng vô hình chung đã đạt kết quả khá cao, dù cho rằng trên phương diện lý thuyết không có mấy ai quán triệt. Điều đó chứng tỏ việc thân giáo tại các đơn vị cơ sở được đặc biệt chú trọng. Đó là một trong những tín hiệu đáng mừng.
Trại được triển khai với một chương trình khép kín, khởi đầu là những đường nét biểu hiện sự chăm sóc, dắt dìu bảo bọc nâng đở của các Anh Chị hướng dẫn viên của các em, qua sự hình thành trưng bày sức sống các khu trại. Đồng nhất hóa khả năng chỉ huy với vai trò chăn đàn qua hình thức và hiệu lệnh tập họp tự thực tập cách chọn lựa thế đất mà dựng lều, cắm trại cá nhân và đội chúng để rồi sau trại nầy các em vững tin, BUỒN nhưng DŨNG CẢM, NAO NỨC được cắt dây lên ngành Thiếu và có đủ cơ hội để chứng minh mình là những chàng trai, cô gái thực sự được đào luyện mang tính nền tảng vững chải.
Bằng lời ăn tiếng nói, từ cử chỉ hành động, từ sự chăm sóc từ xa, sự nhắc nhở khéo léo, sự động viên mang tính chất khuyến khích tế nhị, các em tự hoàn chỉnh để hội nhập rất nhanh.
Chương trình khảo hạch trắc nghiệm mang tính chất hoàn chỉnh kiến thức trước khi hội nhập qua các môn, Cứu Thương, Hoạt Động Thanh Niên, Văn nghệ, Phật Pháp đã thực sự hào hứng cả hội trường hân hoan hò reo với tất cả con tim, nhiệt huyết và hăng say của tuổi trẻ để rồi yên lặng hầu như tuyệt đối để lắng nghe câu hỏi cũng như đáp án từ Ban Giám Khảo.
Từ 29 đàn kiểu mẫu từ các địa phương gởi về trẫy hội. Ban Quản Trại đã phân chia lại mỗi đàn có đại diện của năm sáu tỉnh khác nhau. Phá vở tính cục bộ địa phương. Xây dựng tình đồng đội mới. Hủy bỏ sự cống cao ngã mạn của TUỔI THƠ và từng bước biết cách chinh phục đại chúng bằng khả năng thực chất của mình.
Cách thức loại dần tư cách tham gia trò chơi, để sang vai trò khán giả, đã để lại những tiếng hò reo quá khả năng của buồng phổi và những chớp mắt hối tiếc thoang thoảng buồn. Nhưng chỉ trong tích tắc thôi, vì đội thắng cũng có đơn vị mình trong đó.
Nhìn các em sinh hoạt chung cũng như riêng với những gam màu tư duy từ trước đến nay tôi ít khi được gặp. Tiếc thay kỳ nầy tôi không có NGUYÊN LINH người cộng sự không hay nói nhưng có đôi tay có cặp mắt không bỏ sót những thao tác ghi hình, ghi âm có giá trị giáo dục cao. Góp phần vào kho tư liệu giáo dục cao về sau nầy. Theo như anh trại trưởng đã ân cần nhắc nhở. Đây là trại GIAO LƯU, CỌ SÁT, TRAO ĐỔI KINH NGHIỆM ĐỂ KHÉP LẠI MỘT THỜI HẠNH PHÚC NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI HỮU DUYÊN ĐƯỢC SỰ HƯỚNG DẪN HUẤN LUYỆN VÀ ĐÀO TẠO KHÉP KÍN CỦA TUỔI ẤU THƠ. CÁC EM ĐỀU SẼ THÀNH CÔNG, CHƯA HỀ CHIẾN BẠI TRONG KỲ TRẠI NẦY.
Theo như những khảo sát nhỏ có các em tâm sự: Ở kỳ trại chúng em đạt rất nhiều kỷ lục về ĂN về UỐNG về NGŨ và sự NHƯỜNG NHỊN. Có anh chị trưởng tâm sự: Thưa anh em chưa bao giờ nghĩ một cậu bé con cưng, một cô nàng đỏng đảnh ở nhà dỗ ngọt dỗ ngào ăn không hết chén phở ngon mà giờ đây buổi sáng điểm tâm đến ba chiếc bánh mỳ mà vẫn đòi thêm. Một buổi trưa một hộp cơm là không xi nhê phải hai hộp.
Trong những phút trầm tư liên tưởng riêng tôi thấy cách huấn luyện, tu học dành cho ngành Đồng trên địa bàn cả nước tính nhất quán khá cao. Nhưng ngành thiếu ngành Thanh thì chưa đạt được như vậy. Giữa các Ban Hướng Dẫn đã có sự chênh lệch nhất định.
Một đặc điểm mà không cần đến trình độ chuyên môn ai ai cũng thấy đó là khi cử trại ca. Tất cả mọi trại sinh đề thuộc lòng trại ca không sót thiếu. Hát trại ca bằng tất cả nội lực của mình và còn hơn thế nữa.
Tuổi Đồng Niên là tuổi rất năng động và chóng quên, nhưng trong Đạo từ thầy trụ trì chứng minh có đặc biệt lưu tâm về lễ nghi cung kính chư tôn và các bậc trưởng thượng. Cả trại trường như ngưng đọng lại, con muỗi bay qua bạn có thể nghe. Tuổi thơ ngây dường như chùng xuống, rất mong đó là thời khắc cần ghi nhớ biết bao trên bước trưởng thành làm người mà không là những kỹ niệm làm thương tật tuổi thơ.
Ước gì ngành Thanh ngành Thiếu sẽ có những sinh hoạt bức phá, vang vọng tiếng hò reo và mồ hôi nhuễ nhại ướt đẩm cả đồng phục. Bản Lãnh, Tự Tin, Vững Chải đủ năng lực để khắc phục những chướng quấy trong cuộc sống ngang nhiên đến đi qua lại giữa biển đời đầy bão dông.
Rất mong!
THỊ NGUYÊN
1381 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…