Ca Diếp ơi,

Những ngày trại bên nhau tuy ngắn ngủi, nhưng đã để lại trong lòng mỗi chúng ta bao kỷ niệm thân thương. Chỉ có người khoác áo Lam mới cảm nhận được cái cảm xúc lâng lâng đó. Biết kể sao cho hết những kỷ niệm của Ca Diếp đây? Biết bút mực nào viết lên hết được tình cảm dạt dào của anh chị em mình đây? Các anh chị cũng đã từng nói: “Tình Lam của anh em cho nhau còn hơn là anh em ruột thịt nữa,” gắn bó nhau trên mọi nẽo đường, cùng xiết tay nhau bước qua bao bão tố và chông gai trước mặt, từ ngoại chướng lẫn nội chướng. Tay anh dắt tay em, tay em nối tay chị, để chúng ta khuyến tấn nhau, chia sẻ nhau bao ngọt bùi trong cuộc sống đời thường và trong tổ chức.

Em vẫn không quên lời anh dạy: “Không cần biết em tài giỏi và am hiểu về tổ chức đến đâu, nếu không có tình thương thì em sẽ không bao giờ thành công. Bước đầu của người làm trưởng, chữ Bi đứng hàng đầu, những kiến thức và kinh nghiệm sẽ trau dồi sau. “Cũng chính ở chữ Bi này, đã đeo sát các anh chị chúng ta. Tuy tuổi đời đã cao, nhưng các anh chị vẫn không khỏi lo âu về tiền đồ của tổ chức. Các anh, các chị chúng ta đã cố nén những giọt nước mắt xót xa sau bao nhiêu biến động, để tổ chức cho được một cái trại lịch sử mà các anh chị đã ấp ủ bao lâu nay. Trại Ca Diếp – Hội Luận Kỹ Năng Đời Sống Trại, chỉ nghe qua tên trại thôi là em đã đủ thêm tinh thần rồi! Cám ơn các anh, các chị nhiều lắm. Đối với các anh chị, sự phục vụ cho lý tưởng giáo dục tuổi trẻ không bao giờ đủ. Các anh cứ thao thao bất tiệt ở những đề tài hội luận và tận tình qua các đề tài thực tập. Nhìn vào mắt các anh chị, có phải các anh chị muốn nói với em là các anh chị đem hết những kinh nghiệm mình đã học được, trãi qua, để truyền trao lại cho các em, và mong các em nối tiếp con đường các anh chị đã qua?

Các anh chị ơi, em ví bản thân mình như một cây xanh non trong vườn lam, đã được các anh chị dùng tình thương để gieo mầm, được các anh chị tưới vào tâm em những pháp mầu của đức từ phụ, để em có lý trí suy nghĩ đâu là đúng, đâu là sai. Có sự trí tuệ đó em mới vững lòng với sự dèm pha của những kẻ bị vô minh che lấp, có sự trí tuệ đó em mới đánh bại được sự vô minh của chính mình. Em xin nguyện cùng với những ngọn cây khác vươn mình lên trên nắng ban mai, dù phải đối mặt với bao mưa bão vô tình đè ập lên vườn lam chúng ta. Em cũng xin tạc dạ ghi lòng lời nhắn nhủ của các anh chị: Người Đời Sống Trại không mong mưa thuận gió hoà, không mong con đường mình đi suông sẻ, mà người Đời Sống Trại mỉm cười và hiên ngang vượt qua bao gian khó để tôn thờ lý tưởng của mình. Bởi thế, lời chúc của anh Tâm Kiểm “chúc cho các anh chị sẽ gặp nhiều khó khăn hơn nữa” để từng bước đi của các anh chị dũng mảnh hơn. Sau kỳ trại này, có lẽ mỗi trại sinh Ca Diếp trở về trú xứ và mỉm cười như hiểu được “tâm ý” của anh. “Lấy lửa thử vàng, lấy gian nan thử sức” Đời Sống Trại phải không các anh chị ?

Khi em nhìn bên cạnh mình trong đêm cuối lửa, em lại một lần nữa bắt gặp giọt nước mắt lưu luyến của một vài anh chị. Điều này không mấy gì ngạc nhiên, vì mình đã từng chứng kiến các anh chị rơi lệ rồi mà! Nhưng mỗi khi xảy ra thì ta lại một lần nữa bồi hồi xúc động. Anh còn nhớ nước mắt anh đã rơi khi phải chia tay vĩnh viễn một người anh em? Anh có còn nhớ lễ phát nguyện trại Anôma-Ni Liên hôm nào, anh đã khóc trong niềm vui sướng khi chứng kiến đàn em mình thốt lên những lời phát nguyện với ngọn vô tận đăng trong tay? Chị còn nhớ khi lệ chị đã rơi khi dự chu niên của đơn vị mình, một đơn vị tưởng chừng như tan rã sau bao nhiêu thử thách và khó khăn… Nhớ chứ, làm sao mà quên được phải không anh? Phải không chị?

Dưới màn đêm tĩnh mịch, trong không khí ấm cúng của tình lam, với ngọn lửa sắp tàn, và khi sao mai dần dần hé dạng, thì đã biết anh chị em mình sắp phải chia tay nhau. Xa nhau đêm nay, biết đến khi nào hội ngộ? Với những chướng duyên và cơm áo gạo tiền của cuộc sống đè nặng hai vai, thì anh có còn khả năng hội ngộ với em trong những kỳ trại sắp tới nữa không? Tuy biết rằng buổi tiệc nào rồi cũng sẽ tàn, nhưng chao ôi, ta nhớ nhớ làm sao. “Tùy duyên vậy.” Lại tùy duyên?! Thôi thì đành tùy duyên vậy. Sáng ngày mai, mỗi người về mỗi nơi, nhưng mình không quên đem ngọn lửa thiêng bên lòng, để sưởi ấm mãi tình lam trong chúng ta, để sưởi ấm lại tinh thần khi ta như thối chí! Ca Diếp ơi, hãy cùng nhau DŨNG tiến như khẩu hiệu của trại nha. Mong được hội ngộ cùng các anh chị trong những ngày sắp tới. Đến lúc đó, ta sẽ tay bắt mặt mừng, kể cho nhau nghe kinh nghiệm sinh hoạt của mình, và cứ thế chúng ta tiếp tục con đường phục vụ lý tưởng, để không phụ lòng các anh chị đã nhọc công truyền đạt cho chúng ta nha. Ca Diếp đã lên đường về đất trại. Nay, Ca Diếp chúng ta lại tiếp tục LÊN ĐƯỜNG.

Phổ Học (Nguyễn Trung Thái)

(Trại Sinh Ca Diếp)

684 lượt xem