Đề Tài: Họa Đồ Cổng Trại

Kết Khóa Ca Diếp – Ưu Tư Những Mật Thư

Máy bay đáp xuống phi trường Dallas đúng như thời gian quy định. Đây dĩ nhiên là điều mong muốn của những người đi lại bằng đường không, nhưng riêng tôi lần này lại chưa sẵn sàng để hạ cánh. Ngoài những lo toan trong cuộc sống đời thường vẫn thật nặng trên vai vì công việc chưa được sắp xếp chu đáo sau 2 tháng về Việt Nam, 2 mật thư tiền trại vẫn chưa có câu trả lời chính xác khiến tôi lo lắng không biết phải làm gì khi xuống sân bay. Tôi thầm trách anh Cường bày vẽ chuyện mật thư mà không thấu hiểu dùm hoàn cảnh của mình. Tôi rời máy bay với 2 mật thư trên tay vừa được in ra tối qua vừa đi vừa nghiền ngẫm. Mật thư thứ hai cho rất nhiều gợi ý về điểm đến nên được tôi chú ý nhiều hơn. Nhận thấy đường Ester, thành phố Irving là điểm đến gợi ý từ mật thư, tôi gọi anh Cường báo đã xuống sân bay và xác nhận điểm đến. Anh Cường xác nhận điểm đến nhưng không cho biết đến điểm hẹn bằng cách nào. Tôi thì hy vọng sẽ có người đón bằng một chiếc xe màu vàng (một màu vàng chóe) hoặc xe có treo cờ gia đình Phật Tử (hay hàng trắng xanh) nhưng tôi thấy khả năng này rất thấp vì làm sao người đón có thể đậu xe trước cửa sân bay chờ mình hàng giờ được nên tôi nghĩ màu vàng có thể là xe taxi Yellow Cab tuy không biết màu xanh có liên hệ gì trong gợi ý của mật thư. Tôi lững thững đến nơi đón taxi để đến điểm hẹn. Bãi taxi có những chiếc xe màu xanh bên cạnh những chiếc vàng khiến niềm tin của tôi tăng lên. Thế là lần đầu tiên tôi leo lên một chiếc xe taxi trên nước Mỹ. Người lái xe hỏi tôi điểm đến là một khách sạn hay nhà ở khiến tôi lúng túng. Tôi bảo tôi không rõ và anh ta hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cho xe chạy. Phải khó khăn lắm chúng tôi mới tìm ra địa điểm 1901 là một trạm xăng. Khi chiếc taxi đỗ lại, tôi nhìn thấy bóng Thầy Tín Nghĩa từ trong tiệm đi ra khiến tôi tin là mình đã đến đúng nơi. Tôi thầm nghĩ anh Cường quả nhiên “cao tay ấn”, mời được cả Thầy tham gia vào trò chơi. Tôi tự nhủ sẽ không tin Thầy nói bất cứ điều gì vì mật thư gợi ý chỉ nên tin vào Áo Lam (). Tôi xuống xe sau khi thanh toán tiền taxi và đến chào Thầy nhưng Thầy không còn đó nữa. Tôi nhìn kỹ xung quanh vẫn không thấy Thầy đâu. Gọi điện thoại anh Cường, báo đã đến điểm hẹn nhưng không thấy ai đón. Anh làm ra vẻ không tin, hỏi tôi đang đứng ở đâu, trong khu vực cây xăng có những gì. Tôi báo lại có một tiệm tóc bên cạnh cây xăng và anh ra vẻ như tôi đã đến đúng địa điểm và bảo đứng đó chờ. Tôi vừa đi vừa nhìn dáo dác vào tiệm tóc để xem chỉ dẫn hay gợi ý gì không. Nhìn thấy bóng chị chủ người châu Á, tôi đánh liều hỏi chị bằng tiếng Việt để xác thực về địa điểm đang đứng. Chị bảo zip code gợi ý trong mật thư là ở bên kia đường. Chị tỏ ra quan tâm một cách thái quá khiến tôi nghi ngờ đây là một trạm do anh Cường sắp đặt và không dám đặt nhiều niềm tin vào những gì chị nói. Chị hỏi tôi khá nhiều chuyện từ việc tôi từ đâu đến, tại sao từ một nơi xa xôi đến đây cắm trại mà lại không có ai đón. Chị tỏ ra thông cảm thậm chí bày tỏ quan điểm rằng nếu tôi là con của chị thì chị không cho đi xa như thế một mình. Tôi cười thầm, nghĩ chị xem mình như con nít lên ba trong khi mình đã một thân một mình gần mười năm trên xứ Mỹ. Chị đi xa hơn để chỉ tôi đường đến chùa rồi bảo rằng nếu đi bộ đến chùa khá xa và chị có nhã ý đóng cửa tiệm để đưa tôi đi đến chùa. Tôi càng có lý do để tin rằng đây là một cạm bẫy trong trò chơi lớn vì không ai lại tốt bụng đến mức bỏ việc làm ăn của mình để đi lo chuyện cho người khác. Đúng lúc này thì có 3 thanh niên vào tiệm. Một trong ba thanh niên này ngồi xuống và cắt tóc dù tóc của anh ta đã khá ngắn. Chị chủ vừa cắt tóc vừa kể chuyện của tôi cho ba người này nghe. Tôi càng cảnh giác hơn và khâm phục anh Cường hết cỡ. Từ khắp nơi có hơn 20 trại sinh về tham dự mà anh dám cho 20 đoàn sinh GĐPT Từ Đàm ra cắt tóc của mình thì quả là chịu chơi. Đang lúc bị trêu chọc bởi chị chủ tiệm và ba người thanh niên thì có bóng áo Lam xuất hiện. Một chiếc xe vừa đỗ và từ trên xe là 2 đoàn sinh nữ nhỏ nhắn và dễ thương. Tôi như nắng hạn gặp mưa, chạy ngay đến chỗ hai đoàn sinh áo Lam và bắt đầu huyên thuyên về những chuyện vừa xảy ra. Tôi còn tài lanh khoe với hai em rằng anh đã không bị trúng kế anh Cường nên không đi bộ về chùa theo lời của những người canh trạm trong tiệm. Hai em bật cười bảo tôi rằng những người trong tiệm không thuộc GĐPT. Tôi té ngửa và vội cảm ơn cùng xin lỗi chị chủ tiệm tốt bụng rồi lên xe cùng các em về đất trại. Trên xe, hai em cho biết đã đợi tôi ở ngoài sân bay hơn nửa giờ đồng hồ nhưng không thấy tôi ra. Hai em đợi ở cổng C4 đúng là cổng tôi xuống máy bay nhưng đáng tiếc sau khi rời máy bay, tôi đi vệ sinh và đã ra một cửa khác. Dự định của 2 em là chờ tôi bắt taxi thì sẽ kéo tôi lên xe mình. Kế hoạch khá chu đáo của anh Cường để tiết kiệm tiền taxi cho anh chị em trại sinh vô tình đã bị phá vỡ. Tôi đã bắt đầu có thể gạt bỏ những lo toan thường ngày để chuẩn bị cho những cuộc đấu trí, đấu lực, những trò chơi, những bài thực tập trên đất trại. Về đến đất trại, tôi được những anh chị em khác kể lại những trải nghiệm thật vui của mình như anh Hỉ hỏi một người Mỹ về mật thư làm cho anh chàng người Mỹ ngơ ngớ, không biết đường trả lời, hay như Rem chuyến bay đến trễ nên chờ hoài không có taxi, v.v… Những trải nghiệm của các anh chị em khác có lẽ sẽ được quý anh chị kể lại trong một dịp thuận tiện để mỗi chúng ta cùng có thể đặt mình vào vị trí một trại sinh trại kết khóa Ca Diếp để tận hưởng những khoảnh khắc khó quên trên đất trại trong ngày đầu tiên. Tôi còn nợ 2 lời xin lỗi trên đất Dallas: một cho anh Cường vì những ngày dài anh suy nghĩ để chuẩn bị cho kỳ trại đầy những hứng thú nhưng tôi vội trách anh bày vẽ và một cho chị chủ tiệm tóc, một người xa lạ tràn đầy tình người nhưng tôi vì tâm hẹp hòi mà vội nghi ngờ lòng tốt của chị. Đâu đó vẫn có những người Phật tử chân chính trong thời nhiễu nhương của những tranh chấp đầy thế tục hiện tại.

Lê Chiêu Phú (Trại Sinh Ca Diếp)

641 lượt xem