HƠI ẤM MÙA ĐÔNG
(Nguyên Diệu Lê Thị Thuỳ Châu GĐPT Kim An Huế)

Đêm mùa đông! Gió rét như phủ kín đất trời. Từng cơn gió lùa qua mang theo những hạt mưa ly ty càng làm cho cái lạnh thêm phần da diết. Đường phố đã bắt đầu thưa người. Ngồi co rúm một góc trên vỉa hè, Hiền cố đếm những bước chân của những người qua lại. Vội vã tất cả họ đều cố bước thật nhanh để trở về với tổ ấm, nơi có những người thân yêu đang chờ đợi, trông ngóng. Chạnh lòng Hiền bằng nhớ lại ngày xưa, khi cô bé vẫn còn cha còn mẹ. Hồi ấy vào những đêm đông như thế nầy. Gia đình Hiền lại quây quần bên nhau, bên bếp lửa hồng cười cười nói nói. Vậy mà bây giờ. . . ! Một cơn gió rít qua làm người Hiền run lên. Cô bé cố thu mình lại để giữ ấm. Trời vẫn mưa dai dẵng. Cái lạnh càng thêm phần gay gắt. Đường phố mỗi lúc một vắng. Dưới ánh sáng heo hắt, vàng vọt của bóng đèn trên đường trông Hiền thật bé nhỏ. Co rúm một nơi. Thân hình Hiền run lên bần bật. Cái áo mỏng manh rách mướp không đủ sức che chở cho cô bé khỏi cái lạnh buốt da của gió đông. Khuôn mặt Hiền tái đi vì lạnh. Đôi môi hồng xinh xắn cũng nhợt nhạt đến phát tội. Tựa hẳn vào bức tường sau lưng. Hiền nghe rõ tiếng hò reo kịch liệt của cái dạ dày đang biểu tình. Bật cười chua xót. Mắt cô bé đã đong đầy giọt tủi. Mười hai tuổi cha mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, bị họ hàng hất hủi, xa lánh, Hiền nhanh chóng trở thành một đứa ăn xin. Cả ngày cô bé lang thang khắp nơi ăn những thứ canh thừa cơm cặn, bị người xua đuổi. Tối đến cô bé tìm một nơi lấy màn trời chiếu đất qua đêm.. Cứ thế đã bao lâu rồi, chính Hiền cũng không nhớ. Cô bé chỉ thấy tái tê buồn tủi cho cuộc đời bất hạnh của mình. Buông tiếng thở dài. Hiền nhắm mắt cố ngũ trong tuyệt vọng. Trời vẫn mưa gió vẫn thét gào từng cơn. Như cười đùa cho số phận hẩm hiu của đứa trẻ. Đường phố đã không còn ai. Tất cả đã chìm vào giấc ngũ. Không gian thật bình lặng, bình lặng đến ghê người. Những hạt mưa nhỏ như sương vẫn lất phất trong gió. Có những hạt mưa hoang nghịch đậu trên chiếc áo mỏng manh của cô bé nghèo vô tư đùa giởn. Trời càng về đêm càng rét. Gió vẫn thổi vi vu hiu quạnh. . . .
Két!. . .
Tiếng động rất gần làm Hiền choàng tỉnh. Cô bé thấy một người trung niên đang dừng xe đạp và chăm chú nhìn mình. Dựng xe ông ta chăm chú nhìn cô bé rồi bất chợt tiến lại gần. Hiền hoảng sợ cố thu mình lại. Người cô bé run lên bần bật. Cái người lạ mặt ấy vẫn bước tới. Chừng đã đến gần. Ông ta cởi chiếc áo gió đang mặc trên người khoát lên vai Hiền, cả cái khăn choàng cổ nữa và nói:
• Cháu mặc vào cho ấm.
Giọng ông ta ấm áp đến lạ. Hiền xúc động đến chết lặng. Cô bé chăm chú nhìn người đó. Ông ta mặc một chiếc áo màu Lam đã củ. Trên ngực áo còn đeo một hình tròn màu xanh giữa có hoa sen màu trắng. Kỳ lạ Hiền cũng không rời mắt khỏi ông ta. Ông có mái tóc pha sương, khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sáng ấm áp. Hiền vẫn nhìn người lạ mặt đó chăm chú và ngưởng mộ ông ta như một vị thần tiên mà không nói nên lời.. Tưởng rằng Hiền vẫn sợ, Ông ta vội đứng dậy và quay lưng đi. Bất chợt ông quay lại nhìn Hiền. Ông hỏi một câu làm cô bé choáng váng:
• Cháu có muốn làm con gái chú không?
Bất ngờ đôi mắt Hiền sáng lên. Cô bé nghe rỏ từng chữ của câu nói ấy. “Cháu có muốn làm con gái chú không?” Âm vang của câu nói xoáy sâu vào tâm trí Hiền làm con tim bé nhỏ rung lên hồi họp. Hiền sung sướng quá. Sung sướng đến nghẹn lời. Cô bé đã quên đi cái lạnh như đang cắt vào da thịt, khi mà chiếc áo mới chưa kịp sưởi ấm.
• Cháu có muốn làm con gái chú không? Ông ta nhắc lại câu hỏi. Nếu muốn thì lên xe theo chú về nhà.
Hiền vẫn không nói gì. Cô bé chỉ biết gật đầu và leo lên xe theo người đó. Chiếc xe lại lao đi trong gió mang theo niềm vui của hai con tim bé nhỏ. Cả Hiền cả người ba tương lai ấy đều sung sướng và thấy ấm áp. Hiền đã tìm được một người cha. Còn người đó tìm thấy một người con sau cuộc đời chỉ biết phục vụ cho đạo pháp. Họ đã tìm thấy nhau. Tìm thấy một mái ấm gia đình. Trời vẫn mưa. Gió vẫn thét gào, nhưng con người đã không còn cô đơn. chỉ còn niềm hạnh phúc. . .
Chiếc xe dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ. Phía trước sân nhà có dàng hoa giấy màu hồng rất đẹp Hiền vội vàng quan sát và cô bé thấy ấm lòng thật sự. căn nhà không to lắm nhưng được bài trí rất gọn gàng ngăn nắp.. Hiền lại thấy cảm giác gia đình ngày xưa đang len lỏi trong nội thể. Hiền không thể ngăn mình lại được. Cô bé cứ nhìn và sờ soạn mọi thứ trong nhà.
• Con vào tắm đi, chú hoà nước sẳn rồi đấy. Chà! không có bộ quần áo nào cho con mặc cả. Làm sao nhỉ? Đôi mắt ông ấy đang đăm chiêu bổng sáng lên. À phải rồi. Ông thỏ thẻ rồi chạy đến bên chiếc điện thoại. Hiền mở mắt nhìn theo ngơ ngác. Không biết ông nói gì. Chỉ thấy ông vui vẻ lắm. Ông cúp máy rồi nhìn Hiền ông cười
• Con chịu khó chút nữa nghe. Sẽ có áo quần cho con ngay thôi. Mà sao con lại không nói chuyện với chú! Con còn sợ à?
• Dạ Hiền ấp úng. Con tim bé bỏng vẫn đang còn choáng ngợp trước những gì vừa xãy ra.. Cô bé cố định thần rồi thỏ thẻ
• Chú nhận cháu làm con nuôi thật hả? Chú sẽ không bỏ rơi, không xua đuổi cháu chứ, vừa nói cô bé vừa sụt sùi muốn khóc.
– Ừ cháu làm con của chú mãi, nếu cháu đồng ý. Cháu sẽ gọi chú bằng ba được chứ?
• B. . .a không bỏ rơi con thật hả? Hiền bật khóc rồi dúi đầu vào lòng người ba nuôi. Ông vuốt tóc và vổ về cô bé. Hai con người đang xúc động. Hai con tim đang hoà chung nhịp đập hạnh phúc.
• Anh Trực ơi!
Có tiếng gọi cửa của ai đó. Hiền vội ngẫn đầu lên. Cô bé thỏ thẻ:
• Ai vậy ba?
– Ừ người quen của ba. Ông Trực vừa nói vừa tiến ra mở cửa.
• Chị Trinh ấy à? Chà tôi làm phiền chị quá. chị vô nhà đi.
Một người phụ nữ trung niên bước vào. Bà nhìn Hiền đầy ngỡ ngàng. Ông Trực vội vàng giải thích
• Con gái mới của tôi đó chị. Tội nghiệp trời lạnh cắt da vậy mà nó phải ngũ giửa trời đấy.
Người phụ nữ vẫn còn ngạc nhiên, bà nhìn bộ đồ rách mướp của Hiền lắc đầu thở dài
• Tội nghiệp. Anh mượn em mấy bộ áo quần cho cô bé hả? Chà vậy mà không nói lúc nảy luôn để em đem nhiều một chút. Giờ em chỉ đem sang có ba bộ thôi.
• Thế là nhiều rồi.. Cám ơn chị. Tôi chỉ mượn tạm. Mai mua đồ mới cho nó rồi tôi đem trả chị ngay. Ông Trực cười không nhận mấy bộ quần áo từ tay bà Trinh. Đôi chân mày của bà ấy khẻ nhíu lại. Bà nhìn Hiền rồi nói:
– Ấy coi như tôi tặng cháu. Có đáng gì đâu mà anh ngại. Hay là để em tặng cháu thêm vài đôi giày và kẹp tóc nữa nhé.. Còn bây giờ cô tắm cho cháu được không cô bé?
• Dạ được ạ. Cháu cảm ơn cô. Hiền hớn hở.
• Ngoan quá.
Bà Trinh gật đầu rồi dẫn Hiền vào phòng tắm. chỉ một lát sau họ đã trở ra trước sự ngạc nhiên của ông Trực. Trong bộ váy hồng của bà Trinh mang sang trông Hiền thật xinh xắn đáng yêu làm sao. Bà Trinh ngồi chơi một lát rồi ra về, chỉ còn lại hai ba con. Ông Trực nói vừa đủ nghe:
• Tối nay con ngũ ở trên giường nghe. Ba ngũ ở ghế đệm. Mai ba đi mua một tấm nệm dùng tạm đã. Khi nào ngăn phòng lại ba sẽ mua giường sau, được chứ.
• Dạ, Hiền gật đầu đồng ý.
• Thôi con ngũ đi nào, để ba trải chăn cho con nghe?
Ông Trực kéo chăn đắp cho Hiền rồi ngã lưng xuống ghế. Hiền cảm nhận rõ hơi ấm từ chiếc giường khá rộng với chăn màn đầy đủ. Đã lâu lắm rồi cô bé mới có được giấc ngũ thoải mái trên chiếc giường êm như thế nầy. Chợt nhớ đến ba. Hiền hỏi nhỏ:
• Trời lạnh ba đắp gì hả ba?
– Ừ ba đắp chăn giống con. Con đừng lo.
• Dạ ba ơi! Mai con đi sinh hoạt Phật tử giống ba nghe?
– Ủa! Ông Trực ngạc nhiên. Sao con biết ba đi sinh hoạt Gia đình Phật tử?
• Dạ, Hiền thoáng ấp úng.. Là cô Trinh nói đó ba. Cô Trinh với ba cùng đi sinh hoạt một gia đình hả ba? Giọng Hiền vẫn đều đều vang lên.
– Ừ áo quần con đang mặc là của cô ấy đấy.
• Đi Phật Tử ai cũng tốt như ba và cô Trinh hả ba. Hiền ngây thơ hỏi.
– Ừ khi nào con đến chùa con sẽ hiểu điều đó. Ông Trực bậc cười giải thích.
• Vậy con sẽ theo ba đi chùa. Khi con lớn con sẽ sống giống như ba.
Hiền vẫn thỏ thẻ. Tiếng nói ngây thơ của con trẻ làm ấm căn nhà. Ấm lòng người mới được làm cha. Hiền ngây thơ quá. Cô bé chỉ khao khát được sống như người cha nuôi. Với cô bé ông như ông bụt hiền từ trong truyện cổ tích. Cô bé ước ao mình được giống như ba, sẽ giúp đở được nhiều người khốn khổ. Ông Trực mĩm cười một mình với niềm tin niềm hy vọng mới. Ông sẽ hướng dẫn bé Hiền theo con đường của ông. Rồi Hiền sẽ lớn sẽ bay cao bay xa theo những cánh chim Lam cùng với màu áo thân thương ấy. Hiền sẽ trưởng thành, sẽ chung tay xây dựng gia đình như những gì ông đã làm. . .
Cả Hiền và ông Trực đều chìm vào giấc ngũ. Trời vẫn mưa. Gió vẫn thì thào trong đêm vắng và một mùa đông sẽ qua. . .

THUỲ CHÂU.

600 lượt xem