(THUỲ CHÂU GĐPT KIM AN HUẾ)

Huế! Chút lạnh đầu năm, trời hây hây gió. Mưa bụi! Mưa của trời Huế lúc vào xuân. Những hạt mưa nhỏ như bột rây đều cả bầu trời cố đô. Trong màn sương mờ, sông Hương vẫn yên ả, dịu hiền và dường như càng đẹp hơn, trong xanh hơn. Trong màng sương mờ đất cố đô càng thêm buồn, thêm mơ mộng.

Quê hương! Vi vu cùng cô em gái đi lễ đầu năm, Tuấn cố chạy thật chậm. Anh muốn nhìn thật kỹ những thay đổi của quê nhà. Nơi thân thương trong ký ức và xa lạ với hiện tại. Đ ã chín năm anh xa Huế. Đã chín năm bao thay đổi, bao khởi sắc. Ngày đó khi anh ra đi, Huế còn nghèo và xơ xác lắm mà bây giờ . . .

Ngôi chùa nhỏ thường ngày yên tỉnh, giờ thật tấp nập với dòng người đi lễ. Quỳ dưới đài Sen, Tuấn nghe lòng mình an bình, nhẹ nhàng quá! Bao năm đua chen theo dòng đời, giờ anh mới có lại cảm giác thanh thản nầy. Anh còn nhớ hồi nhỏ, anh vẫn thường cùng Ngọc đi lễ chùa. Tham gia sinh hoạt Gia Đình Phật Tử. Cái thuở bé xíu ấy là nổi nhớ nhung trăn trở của Tuấn. Suốt chín năm xa quê, giờ đây trở về. Tuấn lại tìm thấy ước mơ, niềm hạnh phúc tưởng chừng như bị lãng quên ấy. . . .

Tuấn đi dạo quanh chùa một vòng. Vừa để ngắm cảnh, vừa tìm Ngọc. Con nhỏ nầy lanh thiệt, mới đó mà lẫn đâu mất tiêu.

– Anh Tuấn!

Ngọc phát vào vai anh một cái. Tuấn giật mình nhìn lại. Đôi mắt anh khẻ nheo lại nhưng miệng vẫn mĩm cười thật tươi.

– Ui cha! Nhóc có biết đầu năm mà bị đánh là xui cả năm không vậy?

– Thiệt hả anh Tuấn! Ngọc tròn mắt ngơ ngác.

– Thiệt đó! Xong chưa, anh chở nhóc về. Tuấn vừa nói vừa xoa vai.

– Dạ rồi, Mà anh đưa xe em chạy cho. Anh bị đánh xui cả năm lở có chuyện gì thì thiệt cho em lắm. Ngọc chìa tay chờ nhận chìa khoá xe.

– Bốp! Tuấn đánh vào tay Ngọc rồi cười thật tươi. Anh thỏ thẻ:

– Đánh trả nè! Hoà nha! Đưa xe em chạy mới là xui đó nhóc ạ!

Ngọc bật cười rồi ngồi lên xe yên vị. Tuấn rồ ga cho xe chạy thật chậm. Anh bất chợt hỏi Ngọc:

– Lúc nãy nhóc đi đâu vậy?

– Dạ em ngồi sau phòng thầy với mấy anh chị trưởng.

– À hèn chi tìm mãi không thấy! Mà nhóc còn đi sinh hoạt hả?

– Dạ còn vui lắm anh ơi!

– Huế mình dạo nầy khác quá nhóc nhĩ? Giàu hơn và đẹp hơn không còn nghèo như trước.

– Dĩ nhiên rồi! Chừ Huế là thành phố du lịch đó anh. Mà nầy, Ngọc lại phát vào vai Tuấn. Anh đừng gọi em là nhóc nửa. Em học lớp 12 rồi đấy.

– Ừm. . ! mười hai rồi nhỉ?

Tuấn bổng cười. Nụ cười có chút đắng. Anh đã quên mất Ngọc bây giờ đã là cô nữ sinh 12 duyên dáng tinh nghịch. Cái tiếng “nhóc” cho một thời lấm lem không còn phù hợp với cô bé nửa. “Thật đảng trí” Tuấn nghĩ thầm. Rồi anh lại cười hỏi Ngọc

– Chuyện học của em dạo nầy thế nào? Ổn không dzậy! Tuấn nói cái giọng Sài Gòn thấy rỏ.

– Dạ em vẫn thế. Anh đừng lo chuyện đó. Em sẽ luôn cố gắng. Mà anh không được nói giọng Nam nghe. Lại phàn nàn. Ngọc là thế, luôn phàn nàn cấm đoán.

– Sao vậy Ngọc? Tuấn ngạc nhiên.

– Dạ thì “Đất có thổ công, sông có hà bá” mà anh. Anh ở Huế thì phải nói tiếng Huế, phải không? Tuấn cười trừ rồi nhìn ra xa. Anh thấy lòng lâng lâng khó tả. Anh xa quê đã chín năm. Sống nơi đất khách quê người. Giọng anh đổi khác, đó là lẽ dĩ nhiên. Thế mà mẹ anh và cả Ngọc nữa đều không thích như thế. Ba ngày qua sống ở nhà, anh luôn bị mẹ nhắc nhở vì cái giọng lai ấy. Mẹ anh luôn bảo: “Con người có gốc có tích. Mình là người Huế phải nói giọng Huế. Rứa mà con đã sửa lại giọng là mất gốc nghe không con” Tuấn hiểu những lời mẹ nói. Anh sẽ sửa và anh cần thời gian. Nhất định anh sẽ làm mẹ và Ngọc vui lòng. Anh sẽ học lại giọng Huế, nhất định là vậy . . .

Mâm cơm ngày tết của mẹ thật thịnh soạn. Cả nhà Tuấn đã quây quần bên nhau. Chỉ chờ nhỏ Ngọc dọn món cuối cùng lên.

– Bánh chưng đây! Món đặc biệt đây! Tiếng Ngọc trong veo làm cho mọi người không thể nhịn cười. Bánh nầy là do gia đình Tuấn tự nấu nên ai cũng muốn thưởng thức đầu tiên

– Tuấn ăn nhiều vô con. Bánh mình làm đó. Ba Tuấn kéo đỉa bánh về phía con trai rồi cười hiền như khuyến khích.

– Ui cha! Ba thiên vị quá. Thương con trai, không thương con gái. Ngọc vờ xụ mặt tranh phần

– Cha mi!. mẹ Ngọc dúi tay vào đầu con gái – tranh với giành.

– Đó tranh với giành, cho nhỏ chết nghe. Bánh ngon, anh ăn một chắc à?

Tuấn nhìn Ngọc rồi kéo dỉa bánh sát vào mình hơn. Cả nhà bậc cười khi nghe cái giọng buồn cười của Tuấn.. Anh đang cố nói tiếng mẹ đẻ dù hơi khó nghe một chút. Anh thấy ấm lòng khi được sống bên gia đình như thế nầy. Niềm hạnh phúc trong anh đang dâng lên và lan truyền sang mọi người trong nhà. Tiếng cười nói vui vẽ ấm áp. . .

Tuấn xách hành lý bước đi trước. Ngọc và ba anh đi thật chậm đằng sau. Anh phải trở lại Sài Gòn để tiếp tục công việc. Nhưng anh biết mình sẽ không đi lâu nữa. Anh sẽ thu xếp để chuyển công tác ra Huế. Như thế anh sẽ luôn ở bên gia đình.

– Tuấn! Vô Sài Gòn nhớ giữ gìn sức khoẻ nghe con. Ba anh thỏ thẻ dặn dò.

– Anh Tuấn! sang năm anh nhớ về nghe! Ngọc sụt sùi cố dấu nước mắt.

– Ừ ! Sang năm anh về. Anh không đi biệt nữa mô. Em ở nhà nhớ vâng lời ba mẹ nghe chưa! Tuấn vuốt tóc Ngọc rồi quay sang phía ba mình. Ba giữ gìn sức khoẻ thôi con đi.

Ngọc bật khóc Nước mắt cô bé như níu chân anh lại. Tuấn cúi đầu bước lên xe. Ngọc vẫy tay tiển anh trai. Tuấn dõi mắt nhìn theo Ngọc và ba anh đến khi chiếc xe chuyển bánh. Anh nhắm mắt lại, trong trí óc anh hiện lên bóng ngôi chùa nhỏ. Bóng Ngọc, bóng mẹ và cả ba anh nữa. Huế thân thương đang dần ở lại sau lưng. Anh ngậm ngùi luyến tiếc. Nhưng . . . anh sẽ về. . . Anh sẽ về với ngôi nhà yên ả, với gia đình đầm ấm, với ước mơ của một thời thơ dại. Thoáng trong tâm trí anh một chiếc áo vàng thanh tịnh và ngôi chùa quen thuộc. Anh sẽ về . . . về để thực hiện mơ ước. . . anh sẽ về. . . Xe vẫn cứ lăn và dần xa Huế. Anh . . . sẽ. . . về . . .

THUỲ CHÂU./.

565 lượt xem