Lời khuyên những người lập gia đình

Đức ĐẠT-LAI LẠT-MA

Gia đình là đơn vị căn bản nhất của xã hội. Nếu an vui tràn ngập trong gia đình, và các giá trị nhân bản được tôn trọng, thì chẳng riêng gì cha mẹ mà cả con cháu đều được sống trong bầu không khí hạnh phúc và thư giản, và cũng biết đâu cái không khí đó sẽ còn tiếp tục cho đến những thế hệ về sau. Nếu cha mẹ có một niềm tin tôn giáo, đương nhiên con cái cũng quan tâm đến tôn giáo. Nếu họ ăn nói lễ độ với nhau, biết sống trong đạo đức (1), yêu thương và kính trọng lẫn nhua, biết giúp đỡ kẻ khác và quan tâm đến thế giới chung quanh, thì con cháu sẽ có nhiều hy vọng biết cư xử giống như họ trong cuộc sống của chúng sau này, và chúng sẽ hành động như những con người ý thức được trách nhiệm của chính mình.

Ngược lại, nếu cha mẹ thường xuyên gây hấn và thoá mạ lẫn nhau, phát lộ thành hành động tất cả những gì xuyên ngang đầu họ và họ không hề biết kính trọng lẫn nhau, thì chẳng những họ không bao giờ biết hạnh phúc là gì mà con cái họ đương nhiên phải gánh chịu những hậu quả mà họ gây ra.

Với tư cách của một người Phật giáo, tôi vẫn thường nói với những người Tây tạng rằng nếu thật sự có một nơi mà người ta có thể nổ lực để tái lập và phát huy những lời giáo huấn của Đức Phật, thì nơi ấy nhất định là khung cảnh của gia đình. Chính gia đình là nơi mà bậc cha mẹ cần phải bộc lộ niềm tin của mình, đấy là nơi tốt nhất để cảm hoá con cái bằng cách biến mình thành những người hướng dẫn tinh thần cho chúng. Không phải chỉ cần trỏ cho con cái những ảnh tượng và giải thích cho chúng đấy là những vị thần linh nào, nhưng phải giải thích một cách cặn kẻ hơn : đây là vị thánh nhân tượng trưng cho lòng từ bi, đây là vị thần linh của trí tuệ tối thượng, và cứ tiếp tục giải thích như thế cho chúng. Nếu bậc cha mẹ càng hiểu thấu đáo giáo huấn của Đức Phật, thì họ càng ảnh hưởng một cách tích cực hơn đến con cái. Điều ấy cũng đúng với các truyền thống tinh thần khác hay các tôn giáo khác.

Gia đình này sẽ ảnh hưởng đến gia đình kia, và tiếp tục ảnh hưởng thêm một gia đình khác nữa, cứ thế sẽ nhân lên thành mười, một trăm, một ngàn, và sau cùng là toàn thể xã hội sẽ trở nên vững vàng hơn.

Các xã hội tân tiến ngày nay nhất định không hẳn là những xã hội thật lành mạnh. Nhưng nếu như một số người cứ nhất quyết cho rằng con người trong các xã hội ấy không còn biết kính trọng gì cả, vậy thì trong những xã hội kém kỷ nghệ hoá hơn con người có hành động ý thức hơn hay không, vì lý do đó cần phải thận trọng khi đưa ra những loại xét đoán như trên đây.

Nhiều vùng đất Ấn độ thuộc vào dãy núi Hy mã Lạp sơn rất hiểm trở nên không bị ảnh hưởng nhiều bởi những tiến bộ kỹ thuật hiện đại. Trong các nơi này trộm cắp và tội phạm ít xảy ra hơn, con người chấp nhận và vui sống với những gì họ có, thậm chí có những nơi khi đi vắng người ta để ngỏ cửa, nếu có người viếng thăm thì cứ tự tiện lưu lại và nghĩ ngơi chờ khi người nhà quay về. Ngược lại, trong các thành phố lớn, chẳng hạn như Delhi, tội phạm xảy ra rất nhiều và con người chẳng bao giờ biết an phận, vì thế mà khó khăn cứ tiếp tục gia tăng và chồng chất lên nhau. Tuy nhiên theo quan điểm của tôi thì thật là sai lầm khi nêu lên các điều tệ hải ấy như những tiêu đề để kết án sự phát triển kinh tế và chủ trương phải đem xã hội thụt lùi lại phía sau. Sự hoà thuận và kính trọng kẻ khác trong các xã hội truyền thống thường là do sự sống còn áp đặt và một phần cũng vì muốn an phận, không nhìn thấy những cách sống khác hơn. Cứ hỏi những người du mục Tây tạng xem họ có muốn tìm được chỗ ấm áp để trốn cái giá rét của mùa đông hay không, họ có thèm muốn những cái lò sưởi tân tiến không bốc khói mù mịt bám đen cả những túp lều và các vật dụng của họ hay không, họ có muốn được chăm sóc khi đau ốm và được ngồi xem truyền hình để thấy những gì đang xảy ra ở những nơi tận cùng của thế giới hay không, tôi tự cho rằng có thể đoán trước được câu trả lời của họ.

Phát triển kinh tế và tiến bộ kỹ thuật là những gì thật tốt và thật cần thiết. Đó là kết quả phát sinh từ nhiều yếu tố phức tạp mà ta không nhận thấy hết, nếu cho rằng chận đứng những tiến bộ kỹ thuật sẽ giải quyết được tất cả mọi khó khăn thì quả thật là một cách suy nghĩ hết sức ngây thơ. Tuy thế nhất định cũng không nên phó mặc cho tiến bộ phát triển một cách vô ý thức. Tiến bộ phải đi kèm với những giá trị đạo đức. Chính đó là trách nhiệm chung của con người nói chung trong đó có chúng ta, trách nhiệm ấy là phải đem ra thực hiện đồng loạt hai đường hướng song hành trên đây. Đó chính là chiếc chìa khóa giúp chúng ta bước vào tương lai. Khi một xã hội đủ sức kết chặt được những tiến bộ vật chất và những nổ lực tâm linh thì mới có đủ khả năng đem đến hạnh phúc thật sự.

Làm thế nào để có thể thực hiện một xã hội như thế ? Tôi không nghĩ rằng phải nhờ vào chùa chiền và các tụ viện nguy nga. Cũng không phải đơn giản nhờ vào trường học là đủ. Chính gia đình phải đứng ra đảm trách vai trò then chốt đó. Nếu một gia đình biết sống trong an vui, và mọi người trong cái gia đình ấy ngoài phần kiến thức ra còn thực hiện được những giá trị đạo đức, biết sống ngay thật và vị tha, thì khi đó mới có thể nghĩ đến việc kiến tạo một xã hội đúng nghĩa của nó. Theo tôi, gia đình nắm giữ một vai trò vô cùng to lớn.

Điều thật cần thiết là con cái phải được nẩy nở thật sự, phát huy được những phẩm tính căn bản của con người, biết cư xử một cách cao thượng, đủ sức mạnh tinh thần để tượng trợ lẫn nhau, để nhận biết sự tương quan với những người chung quanh và biến mình thành một tấm gương cho kẻ khác soi vào. Được như thế thì khi những đứa trẻ lớn lên và khi đã tìm được nghề nghiệp sinh sống, chúng sẽ có đủ khả năng để giáo dục cho các thế hệ đi sau. Nếu sau này chúng có trở thành những vị giáo sư lọm khọm với những cặp kính dày cộm, thì chắc hẳn các vị ấy cũng không đến nỗi quên mất những năm tháng của những ngày tuổi thơ. Tôi vẫn cả tin như thế.

Nếu gia đình muốn thành công trong công tác ấy, thì ngay từ lúc khởi đầu người đàn ông và người đàn bà không nên kết hợp với nhau dựa trên sự bám víu duy nhất vào sắc đẹp thể xác của nhau, vào âm thanh của giọng nói, hay là những thể dạng khác bên ngoài. Họ phải cố gắng tìm hiểu nhau. Nếu cả hai khám phá ra một số phẩm tính nào đó của nhau và cả hai đều cùng cảm thấy một tình yêu chung, kèm thêm một sự tương kính và quý trọng, thì khi đó sự kết hợp giữa họ mới có nhiều may mắn đưa họ đến hạnh phúc lâu bền.

Ngược lại nếu họ kết hợp với nhau duy nhất bằng dục vọng, bằng thèm khát nhục dục, giống như sự thèm khát trước một người gái điếm, không cần biết tánh tình của nhau, không cần phải tỏ lộ sự kính trọng, thì khi đó họ chỉ có thể tiếp tục yêu nhau khi nào dục vọng còn đủ mãnh liệt. Khi nào mà sự kích thích do sự mới lạ bị nhờm chán và khi tình yêu không còn đi đôi với sự quý mến lẫn nhau một cách sâu đậm, thì khi đó việc sống chung sẽ trở thành một thứ gì thật khó khăn. Tình yêu như thế là một thứ tình yêu mù quáng. Sau một thời gian sẽ không còn là tình yêu nữa mà là một cái gì ngược hẳn lại. Nếu hai vợ chồng có con cái, thì có thể chúng sẽ lâm vào cảnh thiếu tình thương mến. Thật hết sức quan trọng phải nghĩ đến điều này trước khi sống chung với một người khác.

Một hôm tại San Francisco tôi gặp được một vị cố đạo Thiên chúa giáo giúp các bạn trẻ lập gia đình. Ông ta nói với họ cần phải quen biết một số đông trai gái trước đã, sau đó mới nên lựa chọn. Nếu giao trắng cho một lần gặp gỡ đầu tiên thì sẽ có cơ nguy bị nhầm lẫn. Tôi thấy điều này rất đúng.

Cũng không nên quên là khi đã lấy nhau, thì kể từ giây phút đó một người sẽ hoá thành hai. Ngay những lúc còn sống một mình, những gì suy nghĩ vào lúc chiều tối cũng đã khác với những gì mình đã suy nghĩ vào lúc ban mai. Vì thế cũng không cần phải nhắc lại ở đây là những bất đồng chính kiến có thể nổi lên bất cứ lúc nào. Nếu như người này hay người kia chỉ biết quan tâm đến ý kiến của mình mà không nghĩ đến quan điểm của người bạn phối ngẫu, thì sinh hoạt lứa đôi không thể tiến hành tốt đẹp được. Từ giây phút mà ta khởi sự sống chung với một người khác, ta phải đối xử với người này bằng sự trìu mến và phải quan tâm đến những suy tư của người ấy. Mỗi người đều gánh lấy một phần trách nhiệm chung, dù cho bất cứ gì sẽ xảy ra cho nhau. Cuộc sống lứa đôi không phải là công việc riêng của một người.

Người đàn ông phải làm cho người đàn bà vui lòng và người đàn bà phải làm cho người đàn ông vui lòng. Nếu người này hay người kia không làm được những gì mà cả hai chờ đợi lẫn nhau, thì lối thoát duy nhất có thể hình dung được là sự bất hoà và cảnh chia ly. Cho đến khi nào chưa có con cái thì sự chia ly vẫn chưa phải là một thảm hoạ. Chỉ cần kéo nhau ra toà, điền vào những mẫu khai in sẵn, chỉ đơn giản phung phí một ít giấy thế thôi. Nhưng nếu đã có con cái thì chúng sẽ cảm thấy suốt đời một nỗi đau buồn xót xa nào đó.

Rất nhiều cặp vợ chồng ly dị nhau. Có thể họ cũng có lý, nhưng theo ý tôi trước nhất hãy làm tất cả những gì có thể làm được để tiếp tục sống hạnh phúc với nhau. Nhất định điều đó đòi hỏi nhiều cố gắng và suy tư. Nếu sự chia ly không thể tránh được, tốt nhất nên hành động một cách êm thắm, không gây ra đau buồn cho kẻ khác.

Vì thế nếu ta đã quyết định sống chung với một người nào đó thì phải thật tâm và không nên hấp tấp. Một khi đã sống với nhau, hãy suy nghĩ đến trách nhiệm mà cuộc sống lứa đôi đòi hỏi. Gia đình là chuyện nghiêm túc. Hãy làm tất cả những gì làm được để đem đến hạnh phúc cho gia đình, hãy chu cấp cho gia đình được đầy đủ, giáo dục con cái và bảo đảm hạnh phúc cho chúng trong tương lai.

Hãy đặt phẩm chất lên trên lượng chất. Cái quy tắc ấy phải được áp dụng cho bất cứ cảnh huống nào trong cuộc sống. Trong một tu viện, dù cho số người tu hành không đông nhưng nếu họ là những người đứng đắn thì vẫn hơn. Trong một trường học điều quan trọng không phải là thu nạp một số học trò đông đảo mà chính là sự giáo dục phải được thực hiện tốt. Trong một gia đình, điều cốt yếu không phải là có nhiều con cái mà phải có những đứa con lành mạnh và không hư hỏng.

Hoang Phong dịch, 23.03.09

Ghi chú :

1- Sống trong đạo đức, theo định nghĩa Phật giáo mà Đức Đạ-Lai Lạt-Ma thường thuyết giảng là tránh không được làm bất cứ gì có hại đến kẻ khác.

[Trích trong quyển : Những lời khuyên tâm huyết của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma (Conseils du coeur), sách được thực hiện với sự hợp tác của Ngài Mathieu RICARD, do Christian BRUYAT dịch từ tiếng Tây Tạng, nhà xuất bản PRESSE DE LA RENAISSANCE, Paris, 2001]

BBT

659 lượt xem