Thưa Anh Chị Em Áo Lam,
Đức Phật nói “như nuớc biển chỉ có một vị mặn, Pháp của ta chỉ có một vị giái thoát” Giải thoát là gì ? _ là giải thoát khỏi những phiền não đau khổ. Thế cho nên không đợi đến khi thành Phật chúng ta mới đựơc giải thoát mà ngay trong hiện tại, chúng ta phải đựợc giải thoát trong từng giây, từng phút khỏi những phiền não. Con đường để đưa đến giải thoát ngay trong hiện tại là cuộc sống tỉnh thức và sự nuôi dưỡng tâm Tỉnh Thức chính là nguồn gốc của mọi hạnh phúc trong đời.
Người Phật tử nói chung, ngưòi Huynh trưởng GĐPT nói riêng, có khác hơn người thường 1 chút : đó là không chỉ lo cho riêng mình mà còn có trách nhiệm cao, muốn lo cho tất cả mọi người cũng được an lạc như mình.
Vì chúng ta được dạy rằng “tất cả là Một” mọi người cũng giống nhau trong giọt máu cùng đỏ, giọt nước mắt cùng mặn ; do đó ai cũng tham sống sợ chết, tham vui sợ khổ v..v.. giống y như mình!
Vì vậy, chúng ta tự nhắc nhở mình, nhắc nhở đàn em của mình và nhắc nhở mọi ngưòi cố gắng sống đời sống hằng ngày thật trong sạch, có nghĩa là không tạo ra những lỗi lầm (nghiệp) trong từng giây từng phút ; muốn vậy thì phải chú ý đến từng cử chỉ hành động (thân), từng lời ăn tiếng nói (miệng) và từng tư tưởng khởi lên trong óc (ý) _ đừng tạo ra những nghiệp bất thiện. Nói một cách nôm na là trong hành động, tư tưởng và lời nói, đừng bao giò xúc phạm đến người khác, đừng làm cho họ đau khổ phiền não thì tự nhiên (theo luật nhân quả) mình sẽ được an lạc ! Sống như vậy gọi là sống tỉnh thức.
Chúng ta thường nghe câu nói của nhân gian “Don’t worry, be happy !” Nhưng nếu không chú ý, cẩn trọng về những hành vi của mình thì không tránh được những hậu quả tai hại của nó do Tham sân si gây ra, làm sao mà không “worry” cho được ! Để thay đổi không khí, xin gởi đến ACE bài văn vui này lấy từ trên net xuống, để chúng ta thấy được quan điểm về bệnh, khổ, chết, Thiên đường, Địa ngục v..v.. theo đời thường. Thiên hạ chỉ chú ý về thân bệnh, không quan tâm đến Tâm bệnh, chỉ chú ý Thiên Đàng, Địa ngục mà không quan tâm xem cái nguyên nhân nào đưa ta đến Thiên đàng hay Địa ngục v..v..
Thân kính chúc Anh Chị Em luôn sống trong Tỉnh thức để không bao giờ phải hối hận, đó mới là phương pháp tốt nhất dẫn đến kết quả “don’t worry, be happy !” được.
Trân trọng,
Nhóm Áo Lam
Việc gì mà phải lo lắng
Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.
Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.
Nếu được bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.
Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng!
WHY WORRY ?
There are two things to worry about.
Either you are well, or you are sick.
If you are well, then there is nothing to worry about.
But if you are sick, there are two things to worry about.
Either you will get well, or you will die.
If you get well, then there is nothing to worry about.
But if you die, there are only two things to worry about.
Either you go to heaven or to hell.
If you go to heaven, there is nothing to worry about.
If you go to hell, you will be so darn busy shaking hands
with old friends, you won’t have time to worry.
(From: California Retired Teacher Association Newsletter)
BBT
623 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…

