CỔ TÍCH . . . ĐÊM TRĂNG.
Nguyên Diệu. (Huế)
Làm sao tôi quên được, ba năm về trước trong đêm Trung Thu nầy
Tiếng trống Lân chập chờn quanh khu xóm nhỏ. Không khí thật nhộn nhịp vui tươi. Những đoàn Lân lớn bé thi nhau kéo vào xóm. Tiếng trống rộn ràng, náo nức. Những đứa trẻ con chạy cả ra đường và líu ríu theo những đoàn Lân. Tất cả đều hòa mình vào lễ tết trung thu tưng bừng vui nhộn chỉ trừ một nơi. Đó là căn nhà xiêu vẹo nằm khuất sau giàn hoa giấy rậm rạp. Không một đoàn Lân nào vào căn nhà ấy. Vì chúng biết chủ nhà nghèo quá không có tiền treo thưởng cho Lân. Cả khu xóm nầy ai cũng hiểu điều đó rằng mẹ con nhà ấy đến cơm còn bữa đói bữa no, nói gì đến chuyện tiền bạc. Tất cả ai cũng biết nhưng đều lãnh đạm vô tình. . .
Trong căn nhà nhỏ lẹp xẹp thằng Huy ngồi gọn một góc trước cửa. Đôi mắt nó nhìn chăm chăm ra đường. Trong đôi mắt long lanh ấy, sáng lên một niềm khao khát, nhỏ bé thôi nhưng sao mà cháy bỏng. Tiếng cười đùa từ đâu vang lại. Thằng nhỏ vội nhoài người ra cửa. Đây rồi mấy đứa trẻ trong xóm đang rước đèn trung thu đấy. Mắt Huy sáng lên và nhìn chăm chú. Đoàn rướt không đông lắm, chỉ năm ba đứa chừng chừng như nó. Chúng hò hét cười đùa vang cả một đoạn đường. Trên tay đứa nào cũng cầm một cây đèn trung thu xinh xắn. Nào là đèn cá chép, đèn thỏ ngọc. . . mà nhất là thằng Bình con ông Tư còn có cả cây đèn nghe được nhạc nữa chứ! Thằng Huy ngồi nhìn theo mà thèm thuồng khao khát. Xem rước đèn cùng con, bà Hạnh nghe rõ nỗi đau đang nhói lên ở vùng ngực trái. Bà chảy nước mắt thương cho thằng con, đang tròn xoe mắt nhìn theo chúng bạn đang nô đùa, khoe nhau những cây đèn trung thu rực rỡ. Tội nghiệp! Trung thu người ta có đèn có bánh. còn con bà chỉ biết ngồi nhìn, với nỗi khát khao tột độ. Một đoàn Lân kéo qua, bất chợt thằng Huy quay sang hỏi mẹ:
– Mẹ ơi cho con chạy theo đoàn Lân chơi chút mẹ nhé! Bà Hạnh giật mình cố dấu giọt nước mắt đang lăng tròn trên má. Bà nhìn con âu yếm rồi gật đầu.
– Ừ con đi thì nhớ về sớm nghe!
– Dạ. Thằng Huy sung sướng lao ra đường cắm đầu chạy cho kịp đám bạn. . .
Nay là đêm rằm gia đình tổ chức ăn Trung Thu, nên Vi xin phép mẹ tham dự. Ra khỏi nhà cô bé vòng sang gọi cả cái Thủy và mấy bạn khác cùng đi. Đám trẻ sánh bước cùng nhau, cười nói vui vẻ. Cả bọn bàn nhau xem Trung Thu nầy có gì đặc biệt. Thằng Nguyên lanh lẹ nói:
– Đêm nay đoàn Nam Oanh Vũ sẽ hát múa bài “Đi cấy” và còn cả một món quà đặc biệt nữa, bảo đảm các bạn sẽ phải ngạc nhiên cho coi!
– Là gì thế? Thủy tò mò.
– Ừ! Cái gì mà bí mật thế? Nguyên nói nghe đi! Vi không nén nổi tò mò nên phải lên tiếng.
– Là một lồng đèn hình cá chép, cực đẹp nhé! Nguyên tự hào giới thiệu. Còn bên các bạn làm gì thế?
– Ừm! tụi mình làm lồng đèn Thỏ Ngọc và diễn bài Trăng Thu.
Vậy là đêm nay sẽ vui lắm đây, tụi mình đi nhanh lên nhé.
Cả nhóm rảo bước nhanh hơn, cùng với những câu chuyện sôi nổi hào hứng. Đến cổng chùa bổng Nguyên chựng lại. Nó kéo tay cả bọn rồi thỏ thẻ:
– Mấy bạn biết nhà thiếm Hạnh không? thiếm Hạnh xóm mình ấy?
– Biết! Cả nhóm đồng thanh. Mà sao?
– Nhà thiếm nghèo lắm. Thằng Huy con trai thiếm chắc hôm nay không có bánh để ăn trung thu như tụi mình đâu? Nguyên vẫn thỏ thẻ nghe dễ thương đến lạ!
– Đúng đó! Tội nghiệp nó quá! Thủy chậc lưỡi như người lớn.
– Hay là . . . Vi đang lên tiếng bổng im lặng.
– Là sao? Cả bạn sốt ruột.
– Là tụi mình đến kêu thằng Huy đi ăn Trung Thu, Anh chị chúng mình chắc cũng đồng ý thôi.
Mắt đám trẻ sáng lên theo từng chữ trong câu nói của Vi. Cả bọn mừng rỡ kéo sang căn nhà Thiếm Hạnh để gọi Huy đi cùng. May quá Thằng Huy vừa từ đoàn Lân trở về trong giây lát. Niềm vui thắp nên niềm vui, đứa nào cũng thấy sung sướng hạnh phúc. .
Trung thu năm nay gia đình có thêm một người khách đặc biệt đó là Huy. Thằng nhỏ thích thú cứ đưa tay sờ soạn mấy cây đèn của các đoàn triển lãm cùng các thứ bánh kẹo. Mắt nó tròn xoe, miệng há rộng khi xem văn nghệ. Tuyệt vời quá! Từ nhỏ đến giờ nó chưa từng được đón một tết trung thu nào có cả bánh cả đèn và được xem múa hát như thế. Nó vui vẻ lởi xởi cùng đám bạn mới. Những đứa trẻ hồn nhiên nhưng biết sống quan tâm chia sẻ với mọi người. Cuối buổi liên hoan, mấy anh chị trưởng đưa Huy về nhà. Thằng nhỏ vui chân sáo dẫn mọi người lòn qua dàn hoa giấy để vào nhà. Căn nhà xiêu vẹo bé tí nằm khuất sau những bụi cây, trông thật u buồn thê thảm. Phía trong nhà những tấm gổ mục nát được chắp vá với nhau, nhìn thật tệ hại. Nghe nhà có khách. Mẹ Huy dưới bếp vội vã chạy lên. Trông bà gầy còm xanh xao quá. Bà vui vẻ mời mọi người dùng nước và cảm ơn tất cả đã cho con bà tham dự một đêm trung thu đầy ý nghĩa mà bà không thể lo cho con được. Anh Sơn Liên Đoàn Trưởng cười thật hiền rồi nói:
– Chị đừng nói thế. Có Huy đơn vị gia đình chúng tôi lại thêm vui. Và đây là ít bánh làm quà cho bé Liên em Huy. Anh vừa nói vừa đưa ra hộp bánh nhỏ trao cho mẹ Huy. Bà Hạnh xúc động bật khóc. Cuộc sống nghèo khó nên bà trân trọng những kẻ có lòng như vậy biết bao! Bà lau nước mắt rồi nhẹ nhàng nói:
– Cám ơn các anh chị. Nếu không có các anh chị con chúng tôi nào biết trung thu là gì? Câu nói thật tình khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Anh Sơn xoa đầu Huy ngồi bên cạnh và nói với bà Hạnh:
– Chúng tôi đến đây để báo cho gia đình một tin vui. Đã từ lâu chúng tôi muốn giúp chị nhưng chưa tìm ra cách. Bây giờ chúng tôi quyết định bảo trợ sách vở bút viết và tiền trường cho hai em Huy và Liên. Các chị Huynh Trưởng nữ sẽ thay phiên đến đây hướng dẫn chị làm hoa vải, hoa giấy. Chúng tôi sẽ bao tiêu sản phẩm qua phòng phát hành của chùa và cửa hàng của các đạo hữu trong chợ. Ý chị như thế nào?
Bà Hạnh tràn nước mắt, niềm vui lớn đến quá bất ngờ. Bà khóc thành tiếng trong sự đồng cảm của những người bên cạnh. Đã bao năm đói khổ, đến mơ bà cũng chẳng dám nghĩ là sẽ có ngày nầy. Ôi những người áo Lam, những con người rất mực bình thường, nhưng có trái tim Bồ Tát và tấm lòng đôn hậu. Niềm hạnh phúc vở òa trong lòng người mẹ hết mực thương con. Từ ngày ba thằng Huy mất. Một mình bà chèo chống nuôi con. Dù bôn ba cố gắng cái nghèo vẫn đeo bóm bà. Nhưng không đau xót bằng sự lạnh giá trong tình người đối với kẻ cơ quả như bà. Sự kết nối yêu thương nghĩa tình như tiếp được nguồn năng lượng bà cảm thấy tự tin hy vọng và hạnh phúc. Nước mắt nhỏ xuống và tình người dâng lên, tương lai sẽ khá hơn hôm nay.
Sau ba năm cặm cụi với nghề làm hoa vải và hoa giấy bà Hạnh đã tích lũy được một số tiền vừa đủ để xây một căn nhà cấp bốn tuy nhỏ nhưng khá khang trang đủ che mưa nắng và hội đủ những tiện nghi tối thiểu của một gia đình vừa thoát cảnh đói nghèo. Chuyện hôm nay mà khác nào như cổ tích.
Ngoài kia tiếng trống Lân lại trổi. Bà Hạnh dừng tay. Huy và Liên đồng phục đã chỉnh tề. Bà Hạnh xin lỗi các con vì ham làm mà quên giờ giấc. Bà choàng vội chiếc áo xách gói quà tay dắt hai con tung tăng trên con đường làng đến chùa. Đêm Trung thu là đêm tết của các con, nhưng không thể không có mẹ. Mái ấm Gia Đình Phật Tử là mái ấm Gia đình của những kẻ có lòng. Mẹ phải góp sức mẹ phải chung tay với các anh chị. Bà Hạnh khe khẻ hát:
“Mái chùa che chở hồn dân tộc
Nếp sống muôn đời của tổ tiên.”
Các con có biết không?
Huy và Liên nắm tay mẹ thỏ thẻ:
– Chúng con nghe mẹ nói, chúng con nghe mẹ hát. Chúng con biết mẹ hạnh phúc, Chúng con cũng thật sự hạnh phúc mẹ ơi!
Nguyên Diệu. Huế./.
593 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…