Bài Dự THI VIẾT VĂN
(Ngành Oanh Vũ)

Bao la lòng mẹ

• Viên Nguyệt
(Diệu Hoàng Nguyễn Thị Hải Yến)

“Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình…”

Lời hát ấy luôn gợi nhớ trong em về tấm lòng người mẹ. Hình ảnh của mẹ lúc em mắc lỗi hay làm được việc tốt đã để lại trong lòng em những ấn tượng khó quên.

Ôi! Lòng mẹ thật bao la, rộng lớn. Hôm đó là buổi chiều thu ảm đạm, em quên bẵng lời mẹ dặn mà theo mấy đứa bạn ở lớp đi chơi. Mải ham chơi nên khi về, thì trời đã nhá nhem tối. Không thấy mẹ ở nhà, em biết mẹ đã tất bật đi tìm em. Một lát sau, mẹ hớt hải chạy về, áo quần ướt sũng, khuôn mặt xương xương của mẹ tái xanh vì lạnh, vài sợi tóc loà xoà bên hai gò má. Trông mẹ thật lo lắng. Thấy em, mẹ vừa mừng vừa giận. Mẹ mừng vì em đã về nhà trước cơn mưa, mẹ giận vì em đi chơi mà không xin phép mẹ, lại về nhà tối. Mẹ không nói gì, nhưng đôi mắt thâm quầng của mẹ đã hiện rõ vẻ buồn phiền. Rồi mẹ nghiêm nghị bảo:

– Con hãy xem lại việc làm của con đi nhé!

Giọng nói của mẹ đã khàn đi vì cơn mưa rào rạt, thấm ướt. Mẹ húng hắng ho rồi đi vào bếp làm cơm tối. Em cũng vào bếp rụt rè phụ mẹ. Vừa làm vừa nghĩ đến hình ảnh mẹ trong mưa lúc chiều, em lại nghĩ đến câu nói của mẹ vừa rồi. Tuy đơn sơ, ngắn gọn, nhưng đã khắc sâu vào trong tâm trí của em. Lúc đó, em như người ngủ say trong bóng tối, được mẹ đánh thức và đưa ra ngoài ánh sáng. Biết mẹ giận, em lễ phép thưa:

– Con xin lỗi mẹ! Từ nay con sẽ không như thế nữa đâu!

Mẹ nhìn em như đã nguôi giận. Mẹ gật đầu rồi bảo em đi tắm. Tấm lòng của mẹ thật nhân ái, độ lượng, bao dung. Mẹ đun nước cho em tắm. Ôi! Nước mới ấm làm sao! Ấm như tấm lòng của mẹ dành cho em. Khi tắm, em hình dung đôi mắt dịu dàng của mẹ nhìn em khi em biết lỗi. Tình cảm của mẹ dành cho em thật thiêng liêng, cao cả và không bao giờ vơi cạn. Sau lần mắc lỗi này, em tự hứa với lòng mình rằng: “Khi đi đâu, phải xin phép mẹ rồi mình mới đi.” Và sẽ không bao giờ em làm mẹ buồn nữa.

Một hôm khác sau lần mắc lỗi ấy, em và một bạn cùng lớp đang trên đường về nhà. Bỗng nhìn sang bên kia đường, chúng em thấy một người phụ nữ trạc tuổi ba mươi đang bế đứa bé chừng một tuổi, vai cô lại khoác túi, một tay xách giỏ nặng đang lúng túng bên đường. Khuôn mặt cô thoáng vẻ lo âu. Khi đó, em nói với bạn của em:

– Hoa à! Bạn về nhà mình, thưa với mẹ là mình phải giúp một người phụ nữ xách đồ nặng nhé!

– Cô ơi! Nhà cô ở đâu?

Cô mỉm cười và bảo:

– Nhà cô ở xa lắm! Cháu đi học về hả?

Cô không nhờ em xách hộ giỏ nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ lo lắng của cô, nhưng em biết mình phải làm gì lúc ấy. Không ngần ngại em đưa tay đỡ lấy giỏ đồ của cô và nói:

– Cháu xách giỏ đồ giúp cô nhé!

Ngay lúc đó, bạn em vừa tới. Em giới thiệu bạn ấy với cô. Bạn em nói với cô:

– Cô để chúng cháu xách phụ giỏ đồ nha!

Cô chỉ cười và không nói gì hết cô đưa giỏ cho chúng em nhưng có vẻ ái ngại. Có lẽ cô nghĩ chúng em sẽ không xách được cái giỏ nặng ấy. Chúng em xách giỏ và sánh bước bên cô. Giỏ nặng thật! Thảo nào cô mệt mỏi vậy. Đi được một đoạn đường, cô bảo:

– Thôi các cháu à! Giúp cô bấy nhiêu được rồi đấy. Các cháu nhỏ thế mà xách giỏ nặng, cô không đành lòng!

Em quả quyết trả lời:

– Không sao đâu ạ! Chúng cháu vẫn xách được đấy mà!

Đứa bé úp mặt vào vai mẹ mà ngủ, nó vừa nín khóc nên thỉnh thoảng đôi vai giật lên tiếng nấc hãy còn trong giấc ngủ. Thấy thương hai mẹ con cô ấy, em đã quên đi sự nặng nề trên đôi tay bé nhỏ của mình. Về đến nhà cô, trời đã tối. Em trao lại giỏ cho cô rồi nhanh bước ra về. Vừa đi vừa thấy vui vì làm được việc tốt. Khi em ngoảnh lại thấy cô vẫn đứng đấy dõi mắt nhìn theo em, cho đến khi em đã khuất bởi những căn nhà nhỏ lúp xúp bên đường. Khi về nhà em kể cho mẹ nghe, mẹ cười và nói:

– Con thật ngoan! Biết giúp đỡ người khác đang gặp khó khăn là có tấm lòng tốt.

Em càng vui hơn nữa khi thấy mẹ nhìn em với ánh mắt trìu mến, thiện cảm. Mẹ xoa đầu rồi ôm em vào lòng, em nhận ra rằng lúc ấy mẹ thật vui, hiền lành và dành hết tình cảm cho em. Em sẽ cố gắng làm thật nhiều điều tốt để mẹ vui lòng.

• Viên Nguyệt (bút danh)
(Diệu Hoàng Nguyễn Thị Hải Yến)
– Sinh năm 1997, Đoàn Oanh Vũ nữ – GĐPT Thiện Hoa 6

697 lượt xem