How the Moon Was Kind to Her Mother
(an Indian Tale)

Once upon a time, a long, long while ago, the Sun, the Wind, and the Moon were three sisters, and their mother was a lovely Star that shone, far away, in the dark evening sky.
One day their uncle and aunt, who were no more or less than the Thunder and Lightning, asked the three sisters to have supper with them, and their mother said that they might go. She would wait for them, she said, and would not set until all three returned and told her about their pleasant visit.
So the Sun in her dress of gold, the Wind in a trailing dress that rustled as she passed, and the Moon in a wonderful gown of silver started out for the party with the Thunder and Lightning. Oh, it was a supper to remember! The table was spread with a cloth of rainbow. There were ices like the snow on the mountain tops, and cakes as soft and white as clouds, and fruits from every quarter of the earth. The three sisters ate their fill, especially the Sun and the Wind, who were very greedy, and left not so much as a crumb on their plates. But the Moon was kind and remembered her mother. She hid a part of her supper in her long, white fingers to take home and share with her mother, the Star.
Then the three sisters said good-bye to the Thunder and Lightning and went home. When they reached there, they found their mother, the Star, waiting and shining for them as she had said she would.
“What did you bring me from the supper?” she asked.
The Sun tossed her head with all its yellow hair in disdain as she answered her mother. “Why should I bring you anything?” she asked. “I went out for my own pleasure and not to think of you.”
It was the same with the Wind. She wrapped her flowing robes about her and turned away from her mother. “I, too, went out for my own entertainment,” she said, “and why should I think of you, mother, when you were not with me?”
But it was very different with the Moon who was not greedy and selfish as her two sisters, the Sun and the Wind, were. She turned her pale sweet face toward her mother, the Star, and held out her slender hands.
“See, mother,” cried the Moon, “I have brought you part of everything that was on my plate. I ate only half of the feast for I wanted to share it with you.”
So the mother brought a gold plate and the food that her unselfish daughter, the Moon, had brought her heaped the plate high. She ate it, and then she turned to her three children, for she had something important to say to them.
She spoke first to the Sun:
“You were thoughtless and selfish, my daughter,” she said. “You went out and enjoyed yourself with no thought of one who was left alone at home. Hereafter, you shall be no longer beloved among men. Your rays shall be so hot and burning that they shall scorch everything they touch. Men shall cover their heads when you appear, and they shall run away from you.” And that is why, to this day, the Sun is hot and blazing.
Next the mother spoke to the Wind:
“You, too, my daughter, have been unkind and greedy,” she said. “You, also, enjoyed yourself with no thought of anyone else. You shall blow in the parching heat of your sister, the Sun, and wither and blast all that you touch. No one shall love you any longer, but all men will dislike and avoid you.” And that is why, to this day, the Wind, blowing in hot weather, is so unpleasant.
But, last, the mother spoke to her kind daughter, the Moon:
“You remembered your mother, and were unselfish,” she said. “To those who are thoughtful of their mother, great blessings come. For all time your light shall be cool, and calm, and beautiful. You shall wane, but you shall wax again. You shall make the dark night bright, and all men shall call you blessed.” And that is why, to this day, the Moon is so cool, and bright, and beautiful.
—————————————————————————————————-
Mặt Trăng đối xử về Mẹ như thế nào !
Chuyện ngụ ngôn xứ Ấn
Chuyện kể rằng: Ngày xưa… Mặt trời, Chị Gió & Mặt trăng là ba chị em và mẹ của chúng là một ngôi sao tuyệt đẹp, tỏa sáng khắp cả bầu trời khi màn đêm xuống.
Một ngày đó, chú và cô của chúng, là những họ hàng không hơn kém gì với sấm sét, mời ba chị em đến dự tiệc tối với họ, mẹ của chúng cho phép ba chị em đi ăn tối với chú & cô. Bà nói sẽ ở đó đợi chúng đến khi ba chị em trở về và kể cho bà nghe về buổi tiệc tối này.
Thế thì, Chị Mặt trời khoác lên chiếc áo màu vàng rực; Chị gió trong chiếc áo dài kéo theo những tiếng sột soạt khi chị lướt qua; còn Mặt trăng thì rực rỡ, lóng lánh trong chiếc đầm lụa… ba chị em lên đường đi dự tiệc với Chú & Cô sấm sét. Thật là một buổi tối đáng nhớ! Trên bàn được phủ những tấm khăn đầy màu sắc như những chiếc cầu vòng thường xuất hiện trên những cụm mây, sau những cơn mưa chiều, có những chiếc bánh được đúc thật mịn và trắng giống như là những áng mây trên bầu trời, trái cây thì được đem đến từ những phần của quả đất. Ba chị em tha hồ ăn uống, và nhất là chị Mặt trời và chị Gió rất tham ăn, nên lo ăn, và ăn cho hết những món thức ăn được trưng bày trong đĩa của họ. Họ không nghĩ nhớ gì về mẹ của chúng đang đợi chúng. Trong khi, Mặt trăng rất từ hòa, thương mẹ, nhớ mẹ nên Mặt trăng để dành phân nửa đĩa thức ăn của mình để mang về cho mẹ.
Ba chị em từ giã buổi tiệc và trở về bên cạnh mẹ. Mẹ chúng (là một ngôi sao) rất đẹp, vẫn ở đó đợi chúng, soi sáng đường cho chúng đi. Thế mà khi ba chị em về tới, Mẹ chúng hỏi: “các con mang gì về cho mẹ vậy?” Mặt trời ngoảnh mặt, tỏ thái độ khinh mẹ và trả lời với mẹ một cách vô lễ rằng là: “tại sao con phải mang đồ về cho mẹ? Con đi dự tiệc để thỏa mãn sự sung sướng cho thân con kia mà!” Mẹ quay sang nhìn chị Gió: “Chị Gió cũng với giọng hóng hách trả lời với Mẹ như vậy.” Lúc đó, Mặt Trăng buồn rã rượi và đến bên Mẹ, nhẹ nhàng nói với Mẹ rằng: “Con để dành phân nửa đĩa thức ăn của con, và con mang về cho Mẹ”… Mẹ chúng dùng xong, quay sang nói chuyện với các con.
Trước tiên, bà nói với Mặt trời: “con gái của Mẹ ơi, con là người không biết suy nghĩ, ích kỷ, nhỏ nhặt, không biết thương người, không biết tri ân. Con đi ra ngoài chơi, sung sướng thân con, chẳng hề nghĩ gì về người mẹ đang ở nhà một mình trông đợi. Từ đây về sau, con sẽ không đáng để được ai thương. Tia nắng của con sẽ rất nóng và rực cháy, ai đụng vào sẽ phỏng cháy ngay. Tất cả những người đàn ông trên thế gian sẽ trốn lánh khi con ẩn hiện. Họ sẽ rời xa con.” Cho nên, cho đến ngày nay, mặt trời vẫn luôn rực cháy, thiêu đốt trần gian…
Kế đến bà quay sang bên con gái bà là chị Gió: “Con cũng thế, con không biết tử tế là gì, là người tham lam. Con cũng thích hưởng thụ mà chẳng hề nghĩ đến bất cứ ai khác. Con sẽ được thổi đi từ sức nóng của chị con là Mặt trời. Sẽ không còn ai thương con nữa, và những người đàn ông sẽ không thích con và sẽ lánh xa con.” Vì thế mà cho đến hôm nay, chị gió vẫn luôn thổi đi từ sức nóng, làm cho trần gian thật khó chịu.
Và cuối cùng, bà nói với người con gái thứ ba của bà là Mặt trăng: “Con gái thân yêu của mẹ, con rất hiền hòa, tế nhị, không đắm say, không vị kỷ…” Bà nói tiếp: “Cho những ai, luôn nghĩ nhớ về mẹ, có hiếu với mẹ, người ấy được mọi người giúp đỡ và được nhiều điều phúc lành. Và tất cả mọi lúc, ánh sáng của con luôn xuất hiện để xoa dịu lòng người khi có sức nóng, và mãi là vầng trăng đẹp, xứng đáng để mọi người thưởng ngoạn và ngắm nhìn” vì lẽ đó nên ngày nay, Mặt trăng xuất hiện thì ánh sáng được lan dài trên toàn trái đất… Mặt trăng làm cho đêm tối trở nên sáng.
——————————————————————————————–
Quả thật như vậy, qua câu chuyện ngụ ngôn trên đây, chắc hẳn chúng ta học được nhiều điều tốt lành về cách sống làm người. Chúng ta không phải đợi đến khi ngày Mother’s day hoặc Vu Lan xuất hiện mới nhớ đến Mẹ, tặng quà cho mẹ, v.v… mà thường ngày, từng hơi thở ra vào của chúng ta, nên nhớ nghĩ đến công ơn sâu dày của Cha & Mẹ… đó mới thật là người con chí hiếu và đúng là người Phật tử ngoan hiền, hiểu được lời đức Phật dạy. “Mẹ hiện tiền là Phật ngự tại thế gian”
Các bạn có để ý, hay là quan sát đến trái tim của Mẹ không? Khi các bạn rong chơi đó đây với bạn bè bên ngoài, Cha Mẹ luôn ngồi ở nhà, ngóng đợi mình về, luôn thầm mong cho mình được nhiều hạnh phúc tốt đẹp … vậy thì trong lúc các bạn xa mẹ, các bạn có nhớ nghĩ về mẹ mình không?
“Con hạnh phúc khi con còn ở bên Mẹ” … các bạn hãy nhớ nói với Mẹ những điều yêu thương ấy.. khi mẹ còn có thể nghe được, sờ lên đầu mình xem mình như là thiên thần nhỏ bé trong vòng tay của Mẹ
Happy Mother’s day……………senhong21
537 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…