Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.
Ngày mai, chúng ta có trách nhiệm dẫn dắt các trại sinh băng rừng vượt suối để đến địa điểm thứ hai trong chương trình du khảo ba ngày quanh khu vực bảo tồn sinh thái rộng lớn này. Thường trong các trò chơi lớn chúng ta hay “bày binh bố trận” tạo ra những sự kiện khó khăn để thử thách trại sinh mà những khó khăn ấy đều phải bảo đảm tính cách an toàn không làm tổn thương đến các em. Nhưng hôm nay chúng ta đang có mặt nơi mênh mông rừng thẳm này và không cần phải bày ra bất cứ những chướng ngại, khó khăn giả tạo nào, các em phải chuẩn bị sẵn sàng trong tư thế những người nhập cuộc.
Muốn dẫn dắt các trại sinh vượt qua những gian nan, nguy hiểm trùng trùng đó thì chính bản thân mỗi huynh trưởng chúng ta phải biết hướng đi và có khả năng và từng trải, hiểu biết và vững vàng ứng biến trong mọi tình huống khó khăn. Chuyến đi ngày mai ta sẽ xuyên qua khu hoang dã khoảng vài cây số không có đường đi, chính đội chúng ta sẽ làm những người khai phá với dao, rìu, búa, phản bén trong tay để phát quang những dây leo, những bụi cỏ gai, những cành khô rậm rạp… để tạo thành một con đường cho các đội đi sau tiếp bước. Gai góc sẽ cào xước da tươm máu, thử hỏi với bộ đồng phục ngắn và mỏng như thế này thì chuyện gì sẽ xảy ra trên thân thể chúng ta! Đúng vậy, phải mặc những bộ trang phục dài và bền như vải “kaki”, jean, vải dù để hộ thân. Nếu các em thắc mắc tại sao những thổ dân chỉ đóng khố hay mặc áo đơn sơ mà vào ra thoăn thoắt không sợ gai đâm hay cào xước thì các em hãy quan sát lớp da của họ xạm màu nắng gió và dày chắc cỡ nào. Họ đã được trui rèn từ nhỏ khi sống cùng thiên nhiên, trầy xước chỉ là chuyện nhỏ.
Hãy giữ chắc gậy trong tay và tiến về phía trước, lên những triền dốc cao hay nơi trơn trợt gậy là trợ thủ cho đôi chân; qua những nơi cỏ rậm gậy khua báo cho loài rắn độc tránh đường; leo lên những khoảng chênh vênh gậy thành sợi dây bám níu; gặp thú rừng bất ngờ phản kháng gậy trở thành vũ khí phòng thân… cho nên khi nhập trại mỗi người từ trại trưởng đến các trại sinh đều phải trang bị gậy, dây cá nhân, những đôi giày cao ống có đế dày lúc này sẽ phát huy được tác dụng bảo vệ đôi bàn chân chúng ta trước chông gai, hay rắn độc, bò cạp. Không thể để cho muỗi đốt vì có mầm bệnh sốt rét; phải uống loại nước nào để không bị nhiễm độc rừng thiêng! Những điều căn bản này mà không biết sẽ gây ra những tai bệnh khó lường mà người làm trưởng như chúng ta phải chịu trách nhiệm.
Đường vào rừng nó gian nan như vậy! chỉ với kinh nghiệm từng trải mình mới dám dẫn chúng bước vào để tạo cho đàn em của mình những vốn liếng thực tế hơn là chỉ biết qua lý thuyết. Đường vào đời cũng gian nan không kém vì chung quanh chúng ta là thiên la-địa võng trùng trùng, khi sa vào Ngũ dục là khó thể bước ra: Tiền tài nuôi lòng tham không đáy; sắc dục làm sa đọa tâm hồn; danh lợi là con đường lầy lội; ăn ngon, ngủ sâu thành nhu cầu thiết yếu… tựu trung là năm món dục lạc thế gian liên tục khuấy đảo thân tâm nhân loại, những ai đủ điều kiện có đủ và hưởng thụ hơn người thì được cho là hạnh phúc. Nhưng chúng ta phải biết hạnh phúc của thế gian không hề thường tại vì chính chúng sẽ sớm bị hủy diệt bởi sinh, già, bệnh, chết vô thường. Đi vào rừng sâu chúng ta chỉ cần dự bị thức ăn, đồ uống đủ là được rồi, nhưng đi vào cuộc đời thức ăn đồ uống càng thừa mứa càng tốt, thậm chí người ta uống đến no, ăn đến chán trong khi nơi này khi khát mình chỉ nhắp từng ngụm nhỏ thắm qua cổ họng và ăn vừa phải để tỉnh táo nhẹ nhàng hoạt động. Trong trường hợp này ta đang thực hiện hạnh “Tri túc” biết đủ. Tổ chức Gia Đình Phật Tử sở dĩ tồn tại vượt qua bao nguy khó là vì chúng ta có rất nhiều anh chị đã sống tri túc, không thấy nguy mà sợ; không thấy khó mà nản để đêm nay chúng ta có những phút giây vui vầy bên nhau đây.
Từ đây đã thấy chúng ta sống mạnh mẽ, sống trong sáng, sống thanh cao giữa cuộc đời ô trược. Cách sống này đã vạch cho chúng ta đi một con đường khác mặc dù vẫn đi giữa thế gian. Đó là con đường của sự vô nhiễm đã được gạn lọc, được chuyển hóa trong tâm thức chúng ta từ thuở ấu thơ khi mình biết đi đến chùa lễ Phật, vào đoàn cho đến nay mình đã thành những huynh trưởng dẫn đường cho bao thế hệ. Đạo là ở ngay trong đời sống không phải tìm đâu xa. Ngày mai băng rừng là chúng ta chọn cách sống, cách suy nghĩ và hướng đi khác mà không phải rời ra khỏi cuộc sống thường nhật này để tìm cầu. Ngày mai chúng ta sẽ biết trưởng nào có đủ tư cách của người hướng đạo dẫn chúng về đến đất trại an toàn.
Nguyên Hoàng
586 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…