Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.
Tuy nói rằng các anh chị trong tương lai sẽ là những trưởng thừa kế tinh thần, sự nghiệp Gia Đình Phật Tử nhưng có những điều mà chính bản thân mỗi người phải chiêm nghiệm, phải khắc kỷ tự thân, phải phản tĩnh nội tại thì mới đủ sức để mang vác trách nhiệm nặng nề lên vai trên đường xa nhẹ bước. Do phong trào Gia Đình Phật Tử phổ cập khắp cộng đồng xã hội, ai cũng có thể gia nhập, trình độ nào cũng có thể được công nhận đoàn viên nên những chuyện riêng tư, kín đáo hầu như không có. Mục đích, tinh thần, đường lối hoạt động lại rất công khai, minh bạch, không có gì khuất tất đến nỗi phải gieo sự hoài nghi cho các đạo hữu phụ huynh, Phật tử gần xa… là những người tin tưởng gửi gấm con em mình cho tự viện, cho GĐPT.
Qua những hình thức sinh hoạt lễ trại truyền thống, trại huấn luyện huynh trưởng các cấp, bốn bậc học huynh trưởng trường kỳ chúng ta khả dĩ truyền trao được cho các trưởng về nề nếp Nội quy – quy chế huynh trưởng về quyền hạn, trách nhiệm, cung cách tổ chức điều khiển, một kho tàng về Pháp tạng vô song… nhưng vẫn chưa đủ để các trưởng mạnh dạn phát tâm làm người nhập cuộc về lý tưởng cao thượng của GĐPT, về di chí và hoài bão của chư vị ân sư và tiền bối hữu công để lại, và nhất là công ơn của chư Thánh Tử Đạo đã vô ngại hy sinh thân mình để bảo vệ chánh Pháp, bảo vệ quê hương, và góp phần kiến tạo nên đời sống an sinh xã hội.
50 năm chấn hưng Đạo Pháp đã xây dựng nên một tòa nhà Phật Giáo Thống Nhất uy nghi giữa lòng Dân Tộc sánh vai cùng Phật Giáo Thế giới, xây dựng nên một phong trào Gia Đình Phật Tử nhanh chóng lan truyền và lớn mạnh khắp ba miền. Tuy sau năm 1954 miền Bắc Việt Nam Phật Giáo bị triệt hạ do Ý thức hệ bất dung nhưng Phật Giáo miền Nam cũng cay đắng nhẫn nhục tột cùng để gìn giữ đạo nguồn quyền bình đẳng. Từ đó, bảy ngọn đuốc oai linh do chư Tăng Ni thắp sáng trời đêm tăm tối cùng bao nhiêu người áo Lam, bao nhiêu vị cư sĩ đã tự nguyện dâng mình.
Giáo sử còn rành ghi những Quách Thị Trang, Đào Thị Tuyết, Phan Duy Trinh, Nguyễn Đại Thức, Nguyễn Thị Vân, Đào Thị Yến Phi, Đặng Văn Công….. đã tuẫn đạo – tiểu sử và những nguyên nhân dẫn đến cái chết cho đạo pháp và quê hương rất rõ ràng. Những tưởng khi chiến tranh chấm dứt quê hương mình sẽ thái hòa, đạo pháp lại hồi sinh, nhưng không! Danh sách thánh tử đạo, những nhà tu bị bắt bớ giam cầm, bị lưu đày còn nghiêm trọng hơn trước. Thầy Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên, lúc đó là Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Hòa Thượng Thích Thiện Minh bị lao hình tra tấn đẫm máu cho đến chết trong trại giam mà đoàn hậu thế chúng ta không ai hiểu rõ nguyên do và phía nhà cầm quyền chỉ giao cho chư Tôn đức thi thể của Ngài mà không một lời biện báo.
Những nhà viết sử trong giai đoạn này ai đã dám nói lên sự thật! Bởi vì họ biết sự thật sẽ không thể nào tồn tại trên đất nước này – Tiểu sử của các ngài được ghi chung chung là “an tường thị tịch” và những trang giáo sử kế tiếp bị bôi đen, bôi đỏ lấm lem sai sự thật rất nhiều. Những tháng ngày đen tối của trại cải tạo, kinh tế mới, vượt biên, đánh tư sản, vào hợp tác xã, ngăn sông cấm chợ…… đã qua, dân mình dễ dàng quên đi những nỗi nhục nhằn đắng cay trong quá khứ – ngày nay chùa chiền được xây dựng rất nhiều, càng xây càng lớn. Hôm nay chùa này xây lớn lập kỷ lục thì vài tháng sau có những chùa khác phá kỷ lục và trong tương lai không biết chùa nào lớn nhất Việt Nam! Phật tử công chúng cứ mỗi ngày Sóc-Vọng đi lễ chùa đền, miếu càng lúc càng đông, bề ngoài cho thấy nước mình thật sự có tự do tín ngưỡng. Nhưng không! Giáo Hội Thống Nhất vẫn bị nghiêm cấm hoạt động; Gia Đình Phật tử truyền thống khó có thể phát triển do bị kiềm chế, thúc ép là những điều mà chỉ có những Trưởng lớn chịu trách nhiệm mới rõ hơn ai hết – nhưng phải ít tiếng giữ gìn để không gieo niềm kinh sợ cho Phật tử và đàn em. Nên các thế hệ huynh trưởng nối tiếp như nằm trong trống – tưởng thế sự vẫn an bình, đã không biết chuyện gì xảy ra cho đạo pháp và Gia Đình Phật Tử của mình, nhiều khi vô tư phát biểu là tại mình không tuân thủ theo luật lệ!
Cho nên khi truyền ánh sáng cho các huynh trưởng, khi đặt trách nhiệm lên vai các trưởng kế thừa ta cũng phải truyền luôn cho các trưởng tinh thần hy sinh cao cả của chư Thánh Tử Đạo, nói luôn cho các Trưởng biết sự thật về trại giam, nhà tù, tra tấn, lưu đày đã khổ hình chư Tôn Túc của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất ra sao. Chừng đó có thể nhiều huynh trưởng sẽ sợ mà không dám phát nguyện thọ cấp hay nhận lãnh nhiệm vụ thừa kế, thà vậy còn hơn là tai ngơ mắt tối, ngây thơ, run sợ trước nanh vuốt hung tàn không dám đối mặt với sự thật, cứ dẫn đàn em cùng tổ chức đi cong quẹo khôn lường rồi lệch lạc hướng đi.
Chúng ta có thể tùy duyên bất biến nhưng phải tôn trọng sự thật, thà chúng ta im lặng nhất mực chứ không phát ngôn những điều trái với lương tâm, đạo đức để được sinh tồn. Có như vậy chư anh linh Thánh Tử Đạo mới thỏa lòng vì hậu thế vẫn trung kiên, son sắt một lòng không thay đổi.
Nguyên Hoàng
517 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…