Kính thưa quý anh chị,
Cùng các em thân mến.

Hiện tượng hay phong trào Gia Đình Phật Tử ngày nay đã và đang là đề tài nghiên cứu, phân tích của những nhà Mô phạm, Tôn giáo, Xã hội học, đội ngũ thanh niên… Có một số Tiến sĩ, thạc sĩ cao học cũng dùng kính “lúp” hay “kính hiển vi” để “zoom” lớn các vi thể khó thấy được bằng mắt thường về những người áo lam cùng tổ chức Gia Đình Phật Tử. Muốn phát biểu đúng về Gia Đình Phật Tử thì phải phát biểu đúng về Phật Giáo, nhất là phải thử sống cùng, đi cùng và ra sức tu hành đúng chánh Pháp thì “may ra” mới có một cái nhìn chân chánh về phương tiện và cứu cánh của nguồn đạo thiêng, của mọi thời đại đã được toàn thế giới thông qua Liên Hiệp Quốc công nhận. Đại đa số tác giả đều có chung một nhận xét chữ “Nhẫn” trong đạo Phật là “yếm thế”, là nhu nhược đã làm cho tuổi trẻ thanh niên Phật giáo giảm khả năng tranh đấu… Những ý kiến thô thiển phi chánh Pháp này không phải là mới, nhưng vì các tác phẩm rất mới, lại là của những người có học vị, địa vị cao trong Xã hội Chủ Nghĩa nên có thể gây ảnh hưởng không tốt cho các giới trẻ đang tham gia hoặc muốn tìm hiểu về Gia Đình Phật Tử hiện nay.

Thế gian này là một trường tranh đấu mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé… mà đức Thích Ca đã nhìn thấy trong buổi lễ hạ điền thời niên thiếu. 10.000 năm trở lại đây trong thế giới loài người thực tế chiến tranh chưa bao giờ kết thúc mà cường độ sát thương, huỷ diệt càng gia tăng hơn, thương trường lúc nào cũng có người thảm bại, phá sản lớn lao hơn, chính trường lại càng nhiều thủ đoạn gian trá hơn bất cứ đâu, chợ búa, xóm làng ở đâu mà không có tranh cãi. Bao tiếng oán than, giận dữ, căm thù, bạo hành vì mù quáng, liều mạng đưa đến những hậu quả tội nghiệp nguyên do không dằn được tâm tính nóng nảy, do thiếu lòng từ và đức tính Nhẫn nhục mà ra.

Một đứa con gây ra chuyện sai quấy làm cho cha khó chịu, giận dữ, ngay tức thời ông đã dùng roi đòn đánh túi bụi như trút hết cơn phẫn nộ vào thân thể đứa con. Cơn giận đã nổi lên lấn lướt hết lòng nhân từ của tình cha thương con, lúc này người cha chỉ thấy đứa con đang làm tổn thương, xúc phạm vì không vâng lời mình. Ông đâu có biết mình đang dạy cho con lòng hằn thù bằng tâm trạng hôn ám và đầu óc si mê, mai sau vào đời nó sẽ mang món hành trang hung dữ này để “hậu đãi” lại con cháu trong đời kế tiếp. Nếu là Phật tử hiểu Đạo thì chuyện lại khác! Cũng là cây roi đó nhưng chỉ dạy con lúc đã bình tĩnh an tâm, cha mẹ dùng từ tâm nhịp roi trong nước mắt với ước mong con sửa chữa sai trái mà đứng dậy làm người. Tuy hiện nay thế giới đã lên án việc dùng roi đòn “ngược đãi” trẻ em nhưng thực tế trên đất nước mình và nhiều quốc gia khác vấn đề này chỉ có tăng chứ không giảm, thậm chí các cấp chính quyền còn cho đây là “chuyện gia đình” hay phong tục nên càng không can thiệp dù đã có rất nhiều hậu quả thê lương xảy ra cho phụ nữ, trẻ em.

Khi mình bị người ta xúc phạm, làm tổn thương, cơn giận trong ta bốc cháy khiến cho ta sẽ đáp trả lại tức thì, hoặc sợ sệt nhát gan nuốt hận trong lòng chờ cơ hội “quân tử trả thù mười năm chưa muộn” Đó là sự nhẫn nhục của Hàn Tín ở chợ huyện Hoài Âm – nhưng về sau lúc Hàn Tín đã ban thưởng cho kẻ hạ nhục mình và cho rằng nhờ thử thách đó mà mình mới thành công! Còn chữ Nhẫn trong đạo Phật không hề có tâm lý Nhục kèm theo vì Nhẫn là một sức mạnh bên trong trong trạng thái sáng suốt, định tĩnh buộc các chướng duyên tương báo trong quá khứ và hiện tại phải dừng lại không được sinh khởi nữa. Người ta nhiếc mắng mình chắc chắn mình sẽ tranh cãi lại để biểu dương sức tài sức mình không kém người – đó gọi là “Ăn miếng trả miếng” thường thấy trong các nền ngoại giao, người này ném qua, kẻ kia chọi lại liên tục không ai nhường ai. Phật tử chân chánh liền thấy ngay sai trái chỗ nào vì giữ được sự an nhiên, đức tính Nhẫn từ từ dẹp tan lòng nộ giận. Cho thấy muốn Giận rất dễ mà muốn Nhẫn lại càng khó hơn, chứng minh sức mạnh của giận không bằng sức kiềm chế của Nhẫn – Từ Bi Quán có khả năng phá được sân hận, khi cơn giận trong lòng ta nổi lên hãy dùng tâm từ quán chiếu ấy cũng gọi là Nhẫn – sức mạnh của Nhẫn nhục phải vượt trội sức mạnh của những cơn cuồng phong nộ giận trong lòng ta mới làm được như thế.

“Ánh sáng của hạnh Nhẫn nhục mạnh hơn ánh sáng của mặt trời, mặt trăng – Rồng voi tuy gọi là mạnh nhưng so với ánh sáng Nhẫn nhục mười phần không bì được một” [Kinh Nhẫn nhục]

Người Anh chịu giao trả độc lập cho Ấn Độ năm 1947 vì đã chịu tâm phục sức mạnh của Nhẫn nhục của dân Ấn do thánh Gandhi lãnh đạo; Bồ Tát Quảng Đức an nhiên trong lửa hồng đã thức tỉnh lương tri nhân loại, đó cũng chính là lời “tuyên bố thế kỷ” không lời về hạnh Nhẫn nhục của nhân loại, của Phật Giáo Việt Nam. Ngạn ngữ Trung Hoa cũng có những câu khuyên răn như: “lui một bước trời cao biển rộng” sự nộ oán thường đưa tâm trạng con người vào chỗ bi quan, bế tắc.

Cho nên ai đó vội kết luận Phật giáo là bi quan, yếm thế là hoàn toàn sai về mặt tinh thần lẫn vật thể vì mục đích lý tưởng của nhân loại là Chân-Thiện-Mỹ, tranh đấu sẽ được đáp trả bằng tranh đấu – chiến tranh sẽ được trả lời bằng chiến tranh, hai thứ hung khí này mãi mãi sẽ không hiện hữu trong không gian Chân Thiện Mỹ đó. Đức Phật có dạy: “Thắng trăm vạn quân không bằng tự chiến thắng mình – tự chiến thắng mình là chiến công oanh liệt nhất” Có thể về hình thức ta là kẻ yếm thế, nhu nhược theo con mắt thế nhân khi bị người đánh mà không đánh trả lại, nhưng trong tâm tư chỉ mình ta biết – ta đã tự chiến thắng được mình.

Nguyên Hoàng

623 lượt xem