Vừa trở về từ Simacai, có biết bao điều muốn nói, muốn viết và sẻ chia. Đầu tiên là thấy vui vì nụ cười của bao bé con khi được nhận quà, nhờ vậy mà cái mệt mỏi của hành trình dài hơn 800km cũng trở nên nhẹ nhàng; Buồn vì cách làm việc vô trách nhiệm, ko hết mình, nói như thánh mà làm như sh… của những người luôn ra vẻ ta đây và thích chỉ đạo; Học được những bài học đáng giá và rút ra cơ số kinh nghiệm.

    Có đi mới biết trên đất nước mình còn biết bao nhiêu người nghèo, và còn biết bao những đứa trẻ tội nghiệp cần đến những vòng tay nhân ái. Tôi nhìn thấy những em bé chỉ đến trường với manh áo mỏng và đôi chân trần giữa mùa đông giá buốt.

Hai chiếc dép cọc cạch cũng đủ làm thành một đôi dép vừa chân chặn đất đường.

Bộ quần áo lấm lem đã bạc màu vẫn được dùng lại vì còn chút ấm áp. Bát cơm đầy cũng chỉ có đậu phụ trộn lên ăn.

Mô hình bán trú dân nuôi được áp dụng ở các hầu hết các trường cấp I, II. Nếu muốn bữa cơm thêm phần tươm tất, các em sẽ phải tự mình trồng trọt, chăm bón. Và dù mặt mũi có tèm lem cũng không thể làm mờ đi đôi mắt sáng. Nụ cười chợt lướt qua vẫn kịp khoe chiếc răng sứt nhỏ xinh xinh.

Bọn trẻ ở đây ko phải đứa nào cũng dạn dĩ, nên được chúng nhận kẹo cũng là cả một niềm vui lớn.

Và ko phải tất cả các đứa trẻ đều được đến trường, tất nhiên chúng sẽ còn chịu nhiều hơn nữa sự đói khổ. Cái chữ đến với trẻ em miền cao này khó như đường vào bản. Các thầy cô giáo đã phải cố gắng rất nhiều để có những ngôi trường đông đúc như hôm nay. Đừng quan tâm họ đến đây bởi lý do gì, hãy nhìn cách họ đã làm cho các em, đấy là cả một sự hi sinh đáng trân trọng. Tất nhiên tôi cũng chỉ muốn đề cập đến những thầy cô trực tiếp giảng dạy các cháu chứ ko phải mấy ông chuyên viên ngồi văn phòng, thỉnh thoảng mới về xã một lần, còn thường xuyên bận bịu tiếp đón các đoàn khách và tiệc tùng liên miên. Hãy thử tưởng tượng 1 ông chuyên viên dẫn đoàn vào điểm trường nhỏ rồi lúc ra hỏi khách đường nào xuống (pó tay). Hỏi ra mới hay nếu có về xã các ông cũng chỉ ở các điểm trường lớn, bàn bạc công việc rồi về nhà nghỉ ngơi, còn lại các thầy cô ở trường tự giải quyết nốt. Thế nên ko biết bao giờ dân ta mới khá lên được.

Thùy Dung

727 lượt xem