Dân Vi Quý!

Kính thưa quý anh chị,
cùng các em thân mến.

Cách nay hơn 2000 năm ngay tại Trung Hoa cổ đại đã có Mạnh Tử chủ trương: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” đây là tư tưởng rất mới trong thời kỳ Quân chủ chuyên chế chỉ lấy hình tượng hoàng đế làm Thiên tử – là con trời mà thiên hạ chỉ có bổn phận phải phục tùng.

Dân là quý, là trên hết rồi mới đến sơn hà xã tắc, còn vị trí của vua thì nhẹ hơn (khinh). Người trị dân, trị nước phải chăm lo việc dân việc nước, làm cho đời sống của dân được sung túc, phải lo giáo dục dân chứ không phải dùng quyền lực trấn áp làm cho dân sợ hãi, ươn hèn không dám nói lời phải mà phải nhìn thái độ của người cai trị để mà sống. Ai cũng công nhận phương ngôn này rất hợp lý. Cho đến 2000 năm sau đã trở thành chân lý trong hầu hết các quốc gia tiến bộ mà trong đó có Việt Nam chúng ta đã từng đi trước thời đại qua Hội nghị Diên Hồng làm cho đoàn quân bách thắng Mông Cổ phải thảm bại trên sông Bạch Đằng.

Phật tử chúng ta rất xem trọng Tứ Ân. Trong trường hợp Ân thứ 3 là phải báo đền Ân Quốc Gia Xã Hội: Chúng ta sống trong một nước, giữa xã hội loài người, đời sống chúng ta được yên ổn, ấm no và hạnh phúc; quốc gia và xã hội đem lại những điều ấy cho chúng ta, Tay bưng bát cơm ngon là phải tri ân những người Nông phu một nắng hai sương cày sâu cuốc bẫm, người thợ dệt, thợ may, thợ xây, thợ gỗ… Nhất là những nhà nước, chính phủ cầm quyền chăm lo cho đời sống dân chúng ấm no hạnh phúc, trong mỗi chuyện quan trọng của đất nước phải thăm dò ý dân. Nhưng nếu gặp nhà cầm quyền đã không làm được cho dân chúng ấm no, hạnh phúc trái lại còn bày ra những sự đọa đày, nghèo đói làm khổ sức dân, không lắng nghe ý kiến của dân thì ta tri ân cái gì, và báo ân ra sao đây!

Sự kiện 37 năm về trước, Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa khi Bắc Nam đang trong thời kỳ chiến tranh khói lửa tưởng chừng như rất nhỏ nhưng nó đã mở màn cho sự kiện Trung Quốc ngày nay tuyên bố toàn khu vực biển Đông là của họ theo nguyên tắc Thềm lục địa: Từ đảo Hải Nam đến Hoàng Sa và từ Hoàng Sa đến các quần đảo Trường Sa (theo đường lưỡi bò) liên quan đến các nước khác thành Biển Nam Trung Quốc. Thế là từ một cục đá ở Hoàng Sa họ đã mạo nhận toàn thể biển Đông thành biển trời Trung Quốc và đơn phương gây hấn làm biển Đông dậy sóng suốt mấy năm nay.

Thật ra Trung Quốc đã chuẩn bị cho cuộc xâm lăng không tưởng này từ lâu khi Hải Quân của họ nắm trong tay nhiều lợi thế trên không, trên biển và tàu ngầm dưới biển, khả năng kiểm soát toàn thể khu vực biển Đông hơn hẳn Hải Quân Nhân Dân Việt Nam. Bây giờ VN đã phải mạnh dạn tiến hành những phương thức liên kết các nước có quyền lợi trên biển Đông; hợp tác an ninh quốc phòng với các cường quốc và cải tiến Hải quân. Vấn đề là không thể tin tưởng ai khi Việt Nam đã từng bị các cường quốc bán đứng và bỏ rơi để bảo vệ quyền lợi của họ, dù là Xã hội chủ nghĩa anh em cũng trở mặt hằn thù nhanh chóng trong quá khứ và cả hôm nay. Những làng chài Việt Nam ra khơi mà lòng bất an lo lắng vì bị nước anh em hành xử như cướp biển, như hải tặc. Đến bây giờ mới kêu gọi kết đoàn khi ra biển và tuyệt đối không được chống trả khi bị cướp bóc làm càn. Hơn 2000Km bờ biển Việt Nam sống trong phập phồng lo sợ trong mỗi chuyến tàu người thân họ ra khơi và con cá của biển Việt Nam phải tăng giá vì hao tốn nhiều chi phí hơn bao giờ.

Năm 2007 những cuộc meeting của dân chúng phản đối Trung Quốc còn e dè vì sợ sứt mẻ tình ngoại giao với Trung Hoa Vĩ đại, nhưng năm nay 2011 dân chúng đã đổ xô ra đường lớn phản đối Trung Quốc làm dậy sóng biển đông. Hãy để nhân dân lên tiếng để biết họ muốn gì. Họ cương quyết giữ vẹn biên cương, bảo toàn độc lập không sợ chiến tranh vì sự gây hấn phi lý của Trung Quốc. Giữ gìn, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ vùng trời, đất, biển cả và bảo toàn độc lập. Nhớ lại lời hát trong vở “Ả Đào say” của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ nhắc nhở mọi người chúng ta:

“Còn quê hương thì còn danh thơm,
Còn quê hương thì còn cơm ngon
Còn quê hương thì còn yêu đương và còn tất cả”

Còn quê hương thì còn danh thơm; có danh thơm mà nô lệ trong tay người thì danh đó cũng bỏ. Còn quê hương thì còn cơm ngon; bưng chén cơm ngon ăn lúc nước mất nhà tan thì đâu có ngon gì! Còn quê hương thì mới có yêu đương, hạnh phúc gia đình thật sự, không thì nơm nớp lo âu khi bị ngoại bang cưỡng ép, chia lìa.

Năm 1945 khi Pháp trở lại tái chiếm Việt Nam, tất cả mọi thành phần xã hội, Tôn giáo, Tín ngưỡng… đã vùng lên phản kháng suốt 9 năm vì dân chúng đã ghê sợ rồi 80 năm làm người dân mất nước, gần thế kỷ bị lệ thuộc, đày đọa dưới tay người. Đó là lòng Dân, là ý dân như ý trời khi họp lại có thể gây nên cuồng phong, bão tố; như biển sóng muôn trùng mà những người lãnh đạo đất nước Việt Nam yêu nước thương nòi không thể làm trái lại lòng dân.

Trực Tâm

525 lượt xem