Tản mạn đầu đông

 (Bài viết của Lê Ngọc Tân Phong, cựu đoàn sinh GĐPT An Lạc thành phố Hội An, vùng đất Thanh Đông ngày xưa. Anh hiện là 1 giáo viên vùng quê Điện Bàn. Bài viết anh gởi đến chúng tôi nhờ nhuận sắc, tuy nhiên xét thấy rằng tâm tưởng của người viết đã chuyển tải gần như trọn vẹn nên chúng tôi không dám thay đổi gì mà xin đăng nguyên văn.)

Lê Ngọc Tân Phong
Kính dâng Thầy Ngô Muộn –
Nguyên Gia trưởng GĐPT An Lạc – Hội An
Những năm 1970 – 1975.

Giọt nắng cuối tháng 10 rơi nhè nhẹ báo hiệu một mùa Hiến chương nữa sắp đến. Nó len vào làm hồn tôi ấm lại, khiến tôi chợt nhớ đến hình ảnh Thầy đạo mạo với đôi kính trễ xuống 2 cánh mũi.

Ba chín năm trước, trong trí óc non nớt của cậu học trò lớp 3 như tôi, Thầy là “diễn viên”. Bởi từ lời giảng của Thầy, hình ảnh của Đinh Bộ Lĩnh với trò chơi Cờ lau tập trận, hay hình ảnh bãi cọc ngầm nhọn hoắt lòng yêu nước và ý chí chống ngoại xâm của ông cha ta ở sông Bạch Đằng ngày ấy đều được tái hiện. Rồi những công thức Toán, những cách tính nhanh…… những nguyên tắc dấu thanh… đều được rót ngọt ngào và không bao giờ tan chảy đi trong tôi.

Với một bó đủa, Thầy giảng giải rồi chỉ ra cách sống đoàn kết, hòa đồng nhưng phải biết tôn ti lớn nhỏ. Thầy dạy chúng tôi biết nghiêm trang hạ mũ chào cờ khi Quốc thiều cất lên, dạy chúng tôi biết dừng lại, kính cẩn chào người quá cố khi đoàn xe tang lướt qua. . .

Dù chỉ học 1 buổi / ngày, nhưng nhờ Học- Hỏi- Hiểu tại lớp nên việc làm bài tập và thực hành của chúng tôi cũng thật nhẹ nhàng, hiệu quả. . . kể cả những bài học về luân lý làm người.

Đi tiếp con đường của thầy, cũng ngần ấy nội dung truyền đạt cộng thêm những quy định cần có của xã hội hiện tại, học trò lại được học 2 buổi / ngày mà sao còn ít học trò nhớ kỹ kiến thức. Thay vào đó, học trò ngày nay lại nhớ nhiều đến trang phục của các diễn viên, đến hình ảnh các chiến binh oai hùng trong game online, đến các bí kíp trong Võ lâm truyền kỳ, bỏ quên các luật lệ thông thường, phóng bạt mạng vào cuộc đời. Các em thành đạt thật đấy nhưng lại đem bài học đạo đức làm người ra cân, đong, đo, đếm tỉ mẫn đến từng đơn vị nhỏ nhất. Các em giàu về vật chất nhưng lại nghèo về Lịch sử nước nhà. . . Và . . .

Một cơn gió lạnh đầu đông chợt ùa qua cùng ánh mắt trách móc của Thầy: “Tại con cả!” khiến tôi rùng mình.

Thầy ơi! Những gì con có được hôm nay kể cả bóng dáng Thầy ngày đêm dõi bước, con xin ngàn lần ghi ơn. Vâng! “Tại con cả!”. Mong Thầy đừng trách con nhiều. Thầy hãy giúp con tăng thêm nghị lực và sự sáng suốt, linh hoạt để chuyển tiếp một cách tốt nhất cho thế hệ măng non những gì mà thầy đã dạy cho em ngày ấy.

Nhân mùa Hiến chương thứ 29, kính chúc Thầy mãi an vui tự tại nơi miền xa ấy.

655 lượt xem