TẢN MẠN MỘT CHUYẾN ĐI.

Thân chào Sài Gòn bình minh sau cơn mưa
để ta xuất hành lễ thành hôn Đức Kiên – Như Ý
Tại Bình Dương, bái đường xuất giá giờ thìn.
Giờ Tỵ Hằng Thuận thầy Minh Tâm chủ trì
Đặng Viên Ngọc Trai dẫn lễ, khách mời gục gật, đâu còn chổ chê.
Trên con đường trở về thần kinh xứ Huế,
Trời lạnh căm lất phất mưa rơi.
Khách sạn Phú Bài, ngồi nhẫm tính những phần còn lại.
Với ta cũng là với người, tàn cuộc vui, còn lại chỉ một nụ cười mà thôi!

Công tử họ Bạch ơi! Ở Việt Nam đâu có dễ thảnh thơi như thế, khi Quảng muội muội có việc phải nhờ!
Tình Lam dệt nên bài thơ, Bắc Trung Nam hợp xuất, tiết tấu nào ai ngờ!
Văn Tranh, Mạnh Tiến, trước tuy xa, nay suôi gia lại gần.
Mười Lăm giờ, trở về làng xưa thôn Lại Thế,
Đã bao lần qua hàng me, nhìn lá me bay mà trể học, tâm sự học trò cũng có lúc lãng du.
Thương anh thương chị, nhớ ông bà biết mấy, nhưng tình đời là vậy, con nước nào con nước không chảy xuôi.
Lên nhà anh Thiều, nhìn cây cầu Đông ba, cây si già trước ngõ, căn nhà rường thấp nhỏ nhưng oai hùng vững chải trước phong ba.
Đến nhà cô Mỹ Hạnh mà rõ mình bất hạnh, nên chủ nhà đã nhẹ gót phiêu bồng.
Đến Phước Duyên, rõ mình kém duyên, thầy trụ trì đi vắng còn ân sư đã nhập thất tịnh tâm. chúng con xin vọng bái thượng Thái hạ Hoà đại nhân.
Ghé nhà Trương Viên thắp nén nhang tưởng niệm anh Trương Quả, người thọ phong cấp Dũng nơi giường bệnh trong bệnh viện Đa Khoa Trung ương Thừa Thiên.
Thừa Thiên hành đạo, nên chiều nay trời tạnh mưa.
Ghé quán Liên Hoa không phải tìm về Tây Phương Cực Lạc mà độ cho nàng bao tử đang xít xoa nơi chốn Ta Bà.
Gởi cho mây cho gió cho cô em tên Lý có bờ mi mang nổi buồn vạn kỷ, thế gian hề, tình duyên hề, vượt vũ môn, một đời qua cơn mê.
Chuyến bay đêm không phải của một nhà văn Pháp mà là đưa chúng tôi rời thành phố Huế để đến Sài Gòn.
Có nuôi con mới biết ơn cha mẹ. Vì tương lai con trẻ chúng ta sẳn sàng làm người phu quét đường để gót hài tuổi trẻ miên du siêu phương!

“Ô hay! Dù có bao giờ,
Đốt lò hương ấy so tơ phiếm nầy” (1)

THỊ NGUYÊN

(1) Thơ Nguyễn Du.

545 lượt xem