Một mùa xuân đến rồi, mỗi con người lại thêm một tuổi. Tôi cũng qua tuổi của một tuổi thanh niên, nhưng nhìn lại tôi lại cảm giác mình đã hối tiếc thời gian đã qua mà mình đã để mất nó. Cái mất ở đây không phải là mất tiền bạc, tình yêu, hay tình ái kiết sử nào, mà cái thời gian qua mình đã không tự tìm thấy cho mình một thân tâm an lạc vô sự.

Tôi đọc sách thầm hiểu. Mọi pháp (vật chất, thế gian quanh ta) đều vô thường, có nghĩa là nó đến rồi nó lại đi, nó không thể tồn tại vĩnh viễn quanh ta, đi suốt ta suốt quảng đường tiếp mãi cho đến khi ta ở cõi Niết Bàn.

Chính vì mọi thứ Dục lạc trong thế gian hàng ngày mình vẫn còn tham nhiễm như (Tiền bạc, danh vọng, sắc dục, ăn uống, ngủ nghỉ) vẫn đeo đẳng với Tôi.

Các bạn ạ !

Với tiền bạc : Mình có cuộc sống mình đang công tác tại một Cơ quan của Doanh nghiệp Nhà nước, với công việc ổn định hàng ngày, với sự yêu mến của anh em trong cơ quan, với sự thương yêu của đối tác khách hàng của mình, mình tưởng như hiếm những người còn thèm muốn được như mình, với mức lương gần tương đương 800 USD của mình mà coi như cũng tạm chi tiêu tại thành đô của Phố cổ. Mình lại có một nghề nghiệp luôn có những chiếc xích lô luôn cho người đạp thuê cho công việc liên quan đến kinh doanh của cơ quan nữa chứ, mỗi tháng chắc cũng được mấy nghìn USD đấy nhé.

Với danh vọng :
Tuy với mức lương nho nhỏ nhưng coi như cũng là một chức sắc nho nhỏ, nhưng làm mọi người cũng còn thèm muốn, vì sống công tác, vô tư và thanh thản luôn lăn bánh trên đường dài để trải nghiệm công việc và cuộc sống. Vừa công tác cơ quan, lại vữa kết hợp công việc của mình là (đi cả hai chân). Lại tham gia chơi với các bọn trẻ nữa chứ (mình yêu trẻ)

Với Tình yêu gia đình :
Mình đã có đầy đủ những gì mà những người VN đều ước có: Tình yêu hôn nhân, con cái đầy đủ, lại có cháu nội ngoại nữa chứ.

Với sắc dục :
Mình cũng có một thời vui thú của dục lạc như người khác, vẫn yêu chói lọi, yêu thứ mà không có ăn, ngủ được nếu như thiếu nó về tình yêu.

Với ăn uống:
Mình có điều kiện về kinh tế, trong thời buổi kinh tế thị trường, lại làm kinh tế trong một doanh nghiệp nhà nước, luôn lấy sự quan hệ với sự tăng trưởng của cơ quan mà ăn nhậu vô tư, tiền ăn một bữa tiếp khách có thể cứu lây cả 100 người ăn một bữa, những đó chỉ là tiền chùa, tiền từ sxkd mà ra, cũng chả có động đến đồng lương, nên mình cứ (vô tư ăn uống đi), có ăn nhậu mới thoả lòng đối tác, và cũng là tiếp đón, xã giao, tiếp cấp trên…. vì công việc phải không các bạn.

Với ngủ nghỉ :
Sau những ngày lao động mệt nhọc, hay nhàn rỗi, mình tha hồ mà nghỉ ngơi, khi công việc căng thẳng hàng ngày, sau buổi công việc chưa có, hay nhàn rỗi thời gian (ngủ bạt cứ lúc nào nếu nhàn rỗi).

Rồi một ngày khi mình có duyên dọc được sách dậy của đức Phật " ạo dức làm người, những lời gốc Phật dậy…. tại www.chonnhu.net. Tôi đã nhận thức ra một thứ mà ta lâu nay đã VÔ MINH, không hiểu biết, tưởng như mọi thứ dục lạc của thế gian, mà mình đã được hưởng thụ đó thì ai cũng thèm và đang phấn đấu được như mình.

Mình nhìn lại thế gian đối chiếu với những gì đức Phật đã thuyết thì thực là thương họ, người bạn của mình:

Họ còn muốn sử dụng Dục lạc hơn mình, họ còn tha hoá dục lạc của thế gian, họ còn sẵn sàng cướp đi những "khách hàng của nhau" để cho họ được nhiều tiền hơn, họ bỏ tiền ra để mua chức danh, và khen thưởng, kể cả danh vọng đứng vào "Người Cộng sản". Mà nhiều lần tập thể chê cười những vẫn theo đuổi mộng được làm cán bộ tương lai…

Họ tưởng những cái đó là giỏi là tài và cũng là phước hữu lậu của họ được hưởng từ tổ tiên, cha ông họ để lại cho họ, khi họ "có của, dư thừa" mà người khác "thiếu, khổ, hay vất vả". Họ đã đi bằng đầu gối để chiếm chỗ những người đi đứng thẳng hàng.

Nhưng họ đã giầu, nhưng các cụ nói "Chín đụn rồi những còn thiếu một đụn đó là mười". Nên họ vẫn lòng tham nổi lên như vậy.

Họ bất chấp tỏ lòng thương nhau, đoàn kết như lời Bác Hồ dậy, hãy thương nhau đi, những chỉ là khẩu hiệu mà hàng ngày mọi người vẫn rao giảng trong buổi họp đảng đoàn hay cơ quan.

Các bạn ạ! Vậy là mình tự quán xét lại những hành động của mọi con người, của mình với thời gain đã dài chiêm nghiệm, mình tự thấy:

Nếu cuộc đời này mình tự nhiên đột ngột ra đi thì mọi thứ đó có còn tồn tại và mình có mang theo được không, hay để lại một tiếng thở phào của người đời cho là mình ác "Thằng ấy không chết, thì chết thằng nào – vì nó tham…. Thằng ấy nó ác lắm mình khốn khổ vì nó,…."

Vậy khi mình ra đi bỏ xác thân này nhưng lại có được nhiều người luyến tiếc: "Khổ thân nó, anh ấy hiền lành thật thà mà sao lại khổ vậy, không sống thêm để mọi người hưởng được tình yêu thương con người với nhau nữa… Anh ấy đã giúp tôi …. giúp người, anh ấy sống đứng đắn..

Ta thử xem lại cái gì hơn khi ta bỏ thân xác ra đi khi con đường thiện sẽ đến với ai khi nghiệp họ phải tự gặt lấy (nhân nào quả ấy – làm ác gặp ác), với tuổi đời chưa được tuổi bách niên phải không các bạn. Đó lại làm cho những người thân ta suy nghĩ "tại sao nhà mình lại khổ thế, thế là cũng khổ cả người thân của mình".

Vậy là Tôi quyết định! Sẽ dần dần bỏ những thứ dục lạc đó đi.

Với tiền bạc.
Tôi đã dần dần không quan tâm tới tiền bạc nữa, tôi không tham và chiến đấu với thương trường nhiều nữa, không còn mưu mô để tìm kiếm khách hàng, đối tác mà tự để nhân duyên khách hàng, đối tác tự đến với mình, và mình mang lại những niềm vui khi khách đã biết mình, thế mà tiền vẫn đến với mình, những "không giữ, không biết, và ít tiêu dùng đi bằng tiền" thậm chí kể cả lương mình cũng không giữ nữa, vậy là nhỏ đi rồi phải không các bạn. Khi đã được cái ít quan tâm đến tiền tôi đã giải thoát rồi "vì không còn kiểm tra tiền trong túi mình (tiêu gì, còn bao nhiêu…)". Và không khổ vì nó khi phải tính toán hàng ngày.

Về danh vọng.
Tôi từ bỏ việc thích được khen thưởng, mặc kệ thế gian, tuy họ có thể công tác bằng mình và được cấp trên khen hơn mình, thế là mình cũng đã giải thoát lòng ghen tỵ rồi các bạn ạ.

Về Sắc dục.
Tôi tự hiểu khi đức Phật dậy "mọi sự sung sướng sẽ dẫn đến khổ đau, muốn còn thích thứ dục lạc là còn giống loài vật … còn quay lại sáu nẻo luân hồi…", và tôi đã dần dần xa thứ đó, những khó lắm đấy vì cuộc sống thế gian, đối tác bên kia một nửa họ cứ nghĩ "phải có cái ấy mới có Hạnh Phúc..".

Thế là cuộc chiến đấu vẫn tiếp diễn, mình phải như các đồng chí đặc công năm xưa, nằm bên cạnh địch, mà địch không biết mình, dần dần đối tác sẽ thương mình về một con đường mình giác ngộ (công tác địch vận của Đảng ta), thế là thắng rồi bạn ạ. Nhưng bạn nào vượt qua được ở tuổi trung niên là khó đấy, nghị lực vượt qua không dễ, khi ta không cho đối tác một cái quyền của họ, họ sẽ không êm đềm và tha thứ cho ta.

Do vậy mỗi một đối tác thích gì, cần gì, mà mỗi người hãy tận dụng và nhủ đối tác cùng giúp mình (dụ người khó lắm đó..).

Với ăn uống.
Với ban đầu kiêng "không làm khổ chúng sinh" là phải ăn chay, mình thức tỉnh. Trái đất bị nóng lên là do 46% do chăn nuôi (phân động vật) đã thải ra khí Hiệu ứng nhà kính, với lòng thương chúng sinh, các con động vật khi ta giết nó cũng có máu đỏ như mình, lúc kêu khi bị chết nó thất thanh kêu gào chắc là nó xin mình, chửi mình và hãy tha mạng cho tôi, nhưng nào mình có biết tiếng kêu gọi của nó, nói gì phải không các bạn. Rồi theo luật nhân quả đức Phật nói nhân nào quả ấy "giết một con vật ta phải trả mạng như nó gấp 10 lần cuộc đời của nó được sống…" thế thì khi chết mình làm động vật cũng chịu cảnh giết như thế, thì hỡi ơi sao tôi có biết.

Vậy là mình đã tỏ lòng thương hại đến những sinh linh mà mình đã giết nó trong mấy chục năm xưa. Mình giờ đây mình phải làm gì khi đã tự tay mình giết nó, chắc là không được chuộc lại tội rồi các bạn a, tay đã nhúng chàm rồi bạn ạ.

Do vậy chỉ còn có cách, hãy dừng những gì mà là tác nhân mình đã gây ra cho chúng sinh như (giết hại từ con kiến, hay con muỗi vô tình có cắn mình, mình tâm sự với nó (thôi tớ ăn chay, ăn một, đến 2 bữa một ngày, có gì đâu mà mày cắn máu ta, hay đi ăn nhựa cây đi) rồi xua nhẹ tay kẻo nó chết.. Hay không ăn thịt động vật nữa, lần đầu cũng khó chịu khi những thứ mùi thịt xào, rang, nướng, lẩu cứ hành hạ mũi, mắt mình. Nhưng cứ mỗi lần đó mình nhớ lời Phật dạy, thương hại chúng sinh bị chết, vậy là mình đã vượt qua, rồi ăn đúng giờ là một biện pháp làm giảm sự bệnh tật và thói thèm đói lung tung khi khách quan cứ đập vào mắt mình.

Thế là ta đã sắp làm chủ được cái ăn "khi mình còn đi lao động vẫn phải ăn hai bữa rau quả vừng lạc, (một tháng mới chỉ ăn một bữa được hai ngày mùng một và mười rằm bạn ạ, vẫn chịu đựng tốt trong lao động, học tập mà). Vậy mà sức khoẻ vẫn tốt, vì đang học tập Quí Thầy, đạo hữu trong Tu Viện Chơn Như (Web: Chonnhu.net) thường có bài dạy chúng ta theo đức Phật ăn ngày một ngọ (một bữa).

Ngủ nghỉ
Khó lắm bạn ơi "hôn trầm thuỳ miên là ngủ gật) cứ đánh mình mãi, theo nếp quen 23 giờ đêm mới đi ngủ, nhưng khi ngủ rồi sáng ra vẫn chưa đúng giờ được khi 4h giờ sáng chuông điện thoại cứ vang lên, mà mắt mình cứ dắm lại. Con ma ngủ không cho mình dậy và quyết tâm mãi mới có thể làm được. vậy mới biết rằng đức Phật, Thầy mình một ngày đêm bốn thời tu tập, thì khổ hạnh biết dường nào họ cứ (22h đi nghỉ và 2h đã dậy) vậy với cái Phi thường là ở chỗ đó.

Từ đó bệnh tật của mình sau 4 năm đã chạy hết như (u gan, mỡ máu và đại tràng mãn của thời ăn hạt Bo Bo của những năm 70 khi còn là ở lính mà nhà nước mình còn khó khăn khi mình mắc phải căn bệnh trên). Mình vẫn khoẻ lắm làm việc liên tục không nghỉ đâu các bạn ạ.

Vậy là biết rõ được con đường phải phòng hộ sáu căn (mắt, mũi, tai, miệng, thân, ý) đó chính là Tâm của ta" lời đức Phật dạy). vậy mà ta có phòng hộ được đâu, khi ta vẫn theo cảnh của thế gian theo đuổi, khi ta trải nghiệm và rũ bỏ được thì hạnh phúc được biết bao các bạn.

Với tâm sự thật thà của một con người có đạo đức, tôi đã và đang thực hiện như thế liệu có gọi là "thằng hâm" không các bạn, rất mong được sự chia sẻ của các bạn

An Lạc

1217 lượt xem