Câu chuyện đầu ngày
Tái Ông mất ngựa
Quý anh chị trại sinh thân mến.
Hôm nay trước khi lên đường dấn thân vào trận đồ đất nước gió lửa, khói bụi mịt mù, đồi cao vực sâu, mênh mông biển rộng tôi sẽ kể cho quý anh chị nghe một câu chuyện rất quen thuộc có tên là Tái Ông Thất Mã:
Một ông lão ở gần cửa ải Nhạn Môn, nơi giáp giới nước Tàu với Phiên Quốc (Hồ) có con ngựa khỏe. Một hôm, con ngựa đi mất. Người quen thuộc đều đến thăm hỏi, chia buồn. Ông lão nói:
– Mất ngựa thế mà phúc cho tôi đấy, biết đâu!
Cách mấy tháng, con ngựa trở về lại quyến thêm một con ngựa hay tốt nữa. Những người quen thuộc kéo đến xem ngựa và chúc mừng. Ông lão nói:
– Được ngựa thế mà họa cho tôi đấy, biết đâu!
Từ khi được ngựa hay tốt, con trai ông lão thích cưỡi. Chẳng may té què chân. Người quen thuộc đều đến hỏi thăm, chia buồn. Ông lão nói:
– Con què thế mà phúc cho tôi đấy, biết đâu!
Cách một năm có giặc Hồ. Nhà vua bắt lính đi đánh giặc. Quân lính mười người chết đến chín. Chỉ con ông lão vì què, không phải đi lính mà cha con vẫn họp nhau.
"Tái ông thất mã" trở nên một thành ngữ để chỉ sự họa, phúc xoay vần, khó biết trước được. Trong cái phúc thường khi có cái họa; trong cái họa lại có cái phúc. Cổ ngữ cũng có câu: "Họa tùng phúc sở ỷ, phúc tùng họa sở phục".
Năm 1959, Tây Tạng bị xâm chiếm đức Đạt Lai Lạt Ma phải lưu vong nhưng chính là lúc Phật Giáo Tây Tạng được hoằng hóa khắp châu Mỹ – Gia Đình Phật Tử tại Việt Nam cũng vậy, trong một đại hạn chia ly lớn những người áo lam phải rời bỏ quê hương lại phát triển GĐPT khắp nơi trên 10 quốc gia trên thế giới… Cho nên do dù vấp ngã thất bại cũng không phải là điều đáng lo vì “thất bại là mẹ thành công” chỉ sợ rằng chúng ta không chịu đối diện với sự thật mà rút kinh nghiệm sửa đổi để khỏi vấp ngã cùng một lỗi lầm về sau này, hoặc trông thấy bánh xe trước đổ mà chúng ta chủ quan không tránh để phải đổ theo thật là đáng tiếc.
Nên khi đắc thế thì phải lo tu chỉnh, vì không ai có thể đắc thế hoài; mà dù có nhiều phiền lo thì cũng phải lạc quan đi tới, mọi sự gian nan, chướng ngại đều có cái giá trị của nó. Cái giá trị đó mới là nội hàm thật sự trong mỗi chúng ta khi chịu đi qua những thử thách của cuộc đời, như ngày trại hôm nay.
Hành trang đã chuẩn bị khởi hành, ba lô mang nặng cùng các vật dụng chuyên môn cần thiết cộng với ngọn lửa nhiệt thành đang bốc cháy chút nữa đây các anh chị sẽ thu ngắn những quãng đường dài bằng những năng lượng sạch tự mỗi người nhanh chóng hơn người; các anh chị sẽ lên xuống những đồi cát 30- 45 độ kia bằng những bước chân liên tục để giữ thăng bằng mà sức già không thể theo kịp; làm cầu phao tải thương trên mặt biển với những gút tháp băng ca rút nhanh và siết chặt bơi ra sóng cả mà ra hết sức mình – Tất cả đều là sức lực của thời tuổi trẻ có thể làm được hết tuy lúc đầu còn bối rối bất an, nhưng phải nhớ một điều con người có thể đứng đầu vạn loại không phải chỉ nhờ cơ bắp!
Anh chị trại sinh khi đi mang nặng bao nhiêu thì lúc về sẽ buông thỏng nhẹ nhàng bấy nhiêu vì chúng ta đã bỏ lại thành phố những nỗi lo toan của đời thường, và chúng ta tiếp tục bỏ lại đồi nương này bao nhiêu sức lực và mồ hôi để hoàn thành nhiệm vụ. Cuối cùng chúng ta sẽ bước đi từng bước thảnh thơi thiền hành về đất trại. Trên mỗi bàn chân ta bước nếu đạt được sự thanh tịnh yên bình, vô nhiễm thì sẽ nở hoa sen; khi bàn chân ta bước thì tất cả những thứ không phải bàn chân đều phải buông thỏng, suy tư cũng phải ngưng nghỉ để chỉ nghe tiếng bàn chân từng bước đi trọn vẹn trên bề mặt địa cầu. Bước qua vùng cỏ gai nghe cỏ gai cào xước để có thể mỉm cười thay vì khó chịu; bước đi trên sỏi đá dù đau đớn không quen cũng phải tập bình lặng an nhiên. Bằng cách này dù cho bão táp phong ba, chông gai ngăn trở ta vẫn điềm nhiên bước tới tiếp tục đi cho chân cứng đá mềm.
Đức Quảng
673 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…