CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Phật dạy chúng sanh ai cũng có Phật Tánh. Thế Tôn là Phật đã thành. Chúng ta là Phật sẽ thành. Tu, hạ thủ hành trì bất kỳ pháp môn nào cũng là tìm con đường trở về CĂN NHÀ CHA hằng có vô sanh, Tánh Tướng viên dung vô ngại. Bỏ Tánh Tướng ấy mà đi tìm Phật, là rong chơi trong cỏi vô minh, tử sanh phiền não. Là đứa cùng tử vất vã quanh năm vì cái mặc cái ăn, ngay trên đống tài sản vô giá của cha, mình có quyền thừa hưởng mà không biết.

Anh chị em bằng hữu chúng ta luôn luôn bình đẳng trước giáo pháp của ngài. Làm gì có già có trẻ? Làm gì có gái có trai? Khi ta loai hoai bận rộn phân tích, thì chính ta đang đi trong mê lộ của cuộc đời, ta có mắt mà như mù. Ta có tai mà như điếc. Làm thế nào độ chúng qua cơn mê! Khi ta và thế giới vật lý không hai. Ta và không thời là một thì thử hỏi làm gì có sự đến đi vào ra lên xuống? Còn nói chi đến hai tiếng trẻ già.

Thiền sư Gutei khi khai thị cho thiền sinh giác ngộ chân lý rốt ráo nầy ông thường chỉ lên trời một ngón tay. Trong thiền đường có một thiền sinh cũng cấp thời chỉ lên trời một ngón tay như vậy. Đã mấy năm qua theo dõi sự kiện nầy, một hôm Gutei đến thiền đường với một con dao thật sắc trong túi áo. Ông đi dần đến phía thiền sinh trẻ và đưa một ngón tay lên trời kết thúc bài giảng. Thiền sinh trẻ theo quán tính cũng đưa một ngón tay chỉ lên trời. Ông nhanh tay tóm lấy ngón tay và nhanh hơn rút con dao chặt đức ngón tay nầy. Thiền sinh trẻ rút tay về co giò chạy. Ông hét lớn: "Đứng lại" Thiền sinh trẻ cấp thời kìm chân đứng và quay nhìn lại. Ông lại đưa một ngón tay chỉ lên trời. Thiền sinh trẻ cũng theo quán tính đưa một ngón tay chỉ lên trời. Nhưng ngón tay không còn, ở đấy có một dòng máu đang âm ỷ chãy. Hốt nhiên anh đại ngộ. Lập tức anh quỳ xuống cám ơn thầy đã tế độ cho anh. Câu chuyện thiền kết thúc ở đó. Còn câu chuyện thường đàm về hai chữ trẻ già vô lẽ còn có chổ phải kéo dài?

VIỆT NGUYÊN.

671 lượt xem