Thân gửi các Anh Chị Em (ACE)!

Giữa dòng đời đầy vô minh và phiền não chúng ta sẽ cần phải làm gì để đứng lên, xóa tan những vật cản đó?
Giữa sự sống và cái chết chúng ta đã định hướng được mình sẽ đi về đâu hay chưa?
Người thành công luôn phải trải qua thất bại, nhưng người thất bại thì khó để đi được đến thành công…

Vì sao như vậy? ACE chúng ta hãy dành một phút lắng lòng để chiêm nghiệm lại xem, điều mình đã làm, con đường ta đã chọn, ngọt ngào có, đắng cay có, vô minh có, phiền não có, nhưng không vì thế mà ACE chúng ta vội vàng chùng bước, đã có những lý tưởng chúng ta chợt tắt dần chỉ vì một chút phiền não sanh, chúng ta đã đánh mất đi tất cả và dường như không bao giờ dành trọn vẹn được những điều mình đã ước mong.

Ta có một lý tưởng, một con đường riêng của mình, nhưng ta lại không hề biết định hướng con đường mà chúng ta đang đi để nó hết gập ghềnh rồi lại chông gai, để hết đá mòn rồi lại dốc núi, con đường bằng phẳng chẳng bao giờ đi, đúng sai phân minh chẳng khi nào nhận. Chúng ta luôn chấp chặt vào một vật cản vô hình mà ở đó chỉ có ta với ta, ký ức với là kỷ niệm, quá khứ với vị lai. Đi một con đường thẳng chúng ta luôn cho rằng đó là con đường nhanh nhất, nhưng liệu chăng con đường thẳng đó nó có hoàn thiện như chúng ta vẫn nghĩ hay không? Đó là một phần chúng ta cần nhìn nhận lại ở xung quanh mình, để chúng ta tự xếp được trọn vẹn hành trang của mình trước khi bắt đầu từ điểm xuất phát.

+ Có một câu chuyện kể về cuộc hành trình của một người tiều phu, với đôi rìu ngày ngày vẫn lên rừng đốn củi, lấy gỗ về đổi cơm cho cả gia đình. Một hôm, ông ngồi trên một tảng đá nhỏ, uống một cốc nước, suy nghĩ lại về chặng đường mình đã đi, ông thấy nó thật dễ dàng và quen thuộc, cho dù có nhắm mắt lại vẫn định hướng được mình sẽ đi về đâu. Rồi năm này qua năm nọ, khi đã già mắt đã yếu hoàn toàn và không thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh nữa, ông lão không còn khả năng đi đây đi đó như ngày xưa, nhưng có một điều rất lạ rằng đối với con đường cũ ông vẫn tiếp tục đi được, dù có vật cản gì ông vẫn có thể vượt qua.

“Khả kiến chi vật, thực vi phi vật” (vật có thể thấy kia, thực ra là ‘phi vật’),
“Vật sự giai không, thực vi tâm chướng, tục nhân chi tâm, xứ xứ giai ngục” (vạn sự vạn vật thảy là không, thấy là thực là vì cái chướng ngại trong tâm; cái tâm phàm tục ấy, đâu đâu cũng là giam ngục).

Qua câu chuyện – một bài học – Con đường, lý tưởng, màu lam chúng ta đã chọn thì chúng ta cần phải biết cách gìn giữ lấy, dù mai này, ra sao đi nữa chúng ta vẫn tin tưởng vào tổ chức áo lam của chính mình, tin tưởng vào những gì mình đã từng trải qua, đừng vì một chút phiền não mà bị vô minh che lấp. Ánh sáng Tâm Minh sẽ luôn là ngọn đuốc soi đường để ACE chúng ta cùng vượt qua tăm tối, sẽ cùng nhau tự mình thắp đuốc lên mà đi.

Dù là gì đi chăng nữa, là bạn hay là thù, là thuận cảnh hay nghịch cảnh thì lý tưởng vẫn luôn là lý tưởng, vạn vật đều bình đẳng như nhau, dòng sông cuối cùng cũng chảy ra biển lớn, muôn nẻo vẫn tập trung về một cho nên chúng ta cần phải hiểu, chấp nhận rằng muôn thể sẽ trở về và cùng tồn tại như nhau.

Hỡi những người bạn áo lam của chúng ta, hỡi những ACE đang có chung nhau một chí hướng, hãy mở rộng vòng tay trìu mến của mình, cùng nhìn lại chặng đường trước kia và hãy suy nghĩ cho tương lai của thế hệ phía trước, đừng ích kỷ, đừng buông xuôi, đừng che đậy khuyết điểm, có sai thì sẽ dần hoàn thiện, cái đúng thì càng phải thực thi. Xã hội ngày càng phát triển, nhân loại ngày càng văn minh và tiên tiến thì cớ sao lại để những cái lạc hậu che đậy đi tâm thức của mình. Luyện tâm như luyện trí, xây tâm như xây thành.

Quét đất, quét chùa, quét đất tâm,
Đất tâm không quét uổng công làm.
Người đời nếu biết đem tâm quét,
Phiền não còn đâu chốn nẩy mầm?

Nguyên Tâm

628 lượt xem