Kính bạch chư tôn đức

                Kính thưa………

                Ban Hướng Dẫn – HĐHT Cấp Tấn GĐPT Đà Nẵng và đạo tràng thân thuộc vô cùng xúc động tin Anh TRƯƠNG ĐÌNH HÒA – PD Hồng Thuận, pháp tự Phước Hiền, thọ thập thiện giới đã mãn kiếp ta bà vào ngày 17 tháng giêng năm Quý Tỵ lúc 05h30 sáng. Anh chị em BHD – HĐHT Cấp Tấn và các GĐPT, đạo tràng ai ai cũng bàng hoàng thương tiếc anh với cuộc đời vô thường nay biến mai còn mà Ngài Vạn Hạnh thiền sư đã dạy:

               "Thân như bóng chớp chiều tà
                Cỏ xuân tươi tốt, thu qua rụng rời"
                Hỡi ôi!
Trước Phật đài trầm hương nghi ngút
Bên linh sàn ánh nến lung linh
Đường sinh tử nhiều điều đau xót,
Cảnh biệt ly lắm nỗi đoạn trường,
Ngậm ngùi trước cảnh bể dâu.
Tình đạo nghĩa đau lòng chia cắt,
Đời người như một giấc mơ
Trăm năm nào có cuộc cờ đổi thay!
Tuần hoàn máy tạo chuyển xoay
Cảnh đời lắm nỗi sầu bi
Tình lam thắm thiết nay thì xa cách.
Anh Hòa, Anh Hòa ơi!!! “

                Ôi thôi! Sao anh vội ra về, anh ra về để lại cho anh chị em BHD-HĐHT Cấp Tấn, các Gia Đình Phật Tử và đạo tràng chùa Tân An một nỗi niềm thương tiếc, hòa đồng trong ý niệm vui buồn lẫn lộn. Vui là vui anh dứt nghiệp hướng về Phật quốc, buồn là buồn vắng bóng anh với anh chị em BHD, HĐHTCT, BHT Tân An, các Gia Đình Phật Tử và đạo tràng vẫn biết:

                “ Cảnh đời như bóng phù sa
               
Tình thâm huynh đệ phải xa hồi nầy,
                Cảnh đời nào khắc chùm mây
               
Tình chồng nghĩa vợ hôm nay xa lìa.
                Cảnh đời như bọt nước kia
               
Tình thương cho mấy cũng lìa với nhau.
                Cảnh đời như gió thổi mau,
               
Tình thương con cháu thế sao cũng lìa.
                Cảnh đời như bể dâu kia,
               
Tình bằng cố hữu cũng chia đôi đường"

                Nhưng anh chị BHD, HĐHT Cấp Tấn, các anh chị HT, đoàn viên GĐPT, đạo tràng chùa Tân An vẫn đau lòng thương tiếc anh như cây tàn lá đổ, khóc thảm khóc thương, gió dập mưa dồn vơi sầu gợi nguyệt.

                Biển nghiệp thức bây giờ đã lặng sóng, trời trăng sao trên đỉnh đã khuyết còn mong chi tròn, cảnh đời đậm nét vô thường giữa lòng bất diệt. Bên bờ chín suối tâm nào đâu mà tưởng tới cho cùng, bên này bờ nhân ngã, lời nào đâu mà nói lên cho tận. Tâm đã không lẻ tức sắc tức không, lời đã không tận giữa cõi sinh thành hoại diệt.

                Anh vốn sinh trưởng trong một gia đình mà quý song thân ít nhiều đã cảm thụ nếp sống đạo đức Phật giáo, nên anh đã sớm nhiễm mùi đạo hướng về ánh quang minh. Anh đã được nhân duyên có mặt trong GĐPT VN với hơn 50 năm nay. Trong các giai đoạn chuyển biến của Phật Giáo Việt Nam, nhất là các năm 1963, 1964, 1966. Anh và các em trong các GĐPT mà anh sinh hoạt, đã tiên phong đi đầu trong phong trào vận động tự do tín ngưỡng năm nguyện vọng của PGVN. Từ sau 1975, anh và chị của anh vẫn giữ nguyên tinh thần đạo pháp, nhất là cuối năm 1976 đến năm 1977. Lúc các đạo tràng GĐPT đi tụng kinh, làm lễ cầu an, cầu siêu để giữ vững tình đạo keo sơn, gắn bó – mặc dù khó khăn nhiều mặt. BHD và các GĐPT, đạo tràng vẫn chu toàn Phật sự tốt đẹp, xem như những bài thuyến pháp không lời trong đó có anh Hòa, và chị đã tạo rất nhiều thuận lợi là bộ phận then chốt… Từ đó phong trào tụng kinh bộ lan tỏa tiếng chuông, tiếng mõ khắp nơi. Đặc biệt hơn hết, từ năm 1978, 1979, 1980 có sư bà Thích Nữ Diệu Không hướng dẫn tu học cho anh chị em giữ vững phong trào GĐPT Đà Nẵng.

                Tuy nhiên, chúng tôi còn nhớ vì thiếu sự cảnh giác nên đã nhiều lần anh chị bị mất áo tràng, chuông mõ, phải kiểm điểm gay go, nhưng anh Hòa và GĐPT vẫn lấy đó làm niềm vui tự tại cho Phật sự cứ tiến mãi. Anh Hòa luôn luôn hoan hỷ với mọi người dù nghịch cảnh anh vẫn bình thản không chán nản, không bỏ dở Phật sự. Anh giữ mãi tình lam thắm thiết của GĐPT và đạo tràng, và anh đã được vinh dự tham dự Đại Hội HT GĐPT VN trên thế giới năm 2012.

                Anh Hòa ơi! Anh tuy nghèo về vật chất nhưng tình đạo, tình lam, tình đời không nghèo. Giờ phút anh vĩnh viễn xả bỏ báo thân. Chư tôn đức, anh chị em HTr BHD, HĐHT Cấp Tấn, các GĐPT, đạo tràng đã có mặt đông đủ, đồng chú nguyện cho anh đúng với Tình Lam trọn vẹn.

                Ôi thôi! Bây giờ anh đã thật sự ra đi như bóng núi khuất xa muôn trùng, cũng như trăng khuyết còn mong chi tròn. Đã biết rằng: Luận quy khứ, tử sinh biến dịch của vũ trụ vốn không chừa một ai trốn khỏi con đường cuối cùng này. Nhưng dù sao, anh đi đã để lại một nỗi niềm trống trải, thầm lặng giữa gia đình và tình áo lam thân thương. Chị mất đi một người chồng thủy chung, các cháu mất một người cha, người ông đầy tình nghĩa, anh chị em HT BHD, HĐHT Cấp Tấn Đà Nẵng, mất một đoàn viên quý mến, tận tụy hy sinh cho lý tưởng đạo mấu mà tập thể GĐPT ĐN trong lúc này cần có sự hiện diện của anh.

                Từ nay không còn giọng nói, tiếng cười của anh, những chia sẻ buồn vui của GĐPT mà anh chị em nay đã quá lục tuần trở lên. Lý tưởng GĐPT VN vẫn mãi trong tâm thức anh chị em chúng ta.

                Hôm nay, trong lễ viếng tình lam và đạo tràng kể sao cho xiết nỗi niềm thương tiếc anh. Nhưng chúng tôi thưa với chơn linh anh:

                “ Cây trên núi ngàn năm vốn
                Người trong đời trăm tuổi hiếm thay
                Ngũ thập tri thiên mệnh

                Thất thập cổ lai hy. “

                Đời người như ánh chớp, như mây bay ngắn ngủi, như nam kha vọng ảo, cảnh đời trần lạc, niềm vui trần thế. Dù sống như ông Bành Tổ 800 tuổi thọ nay thời còn đâu!? Sao bằng tiêu diêu nơi Phật cảnh, chim Ca Lăng Tần Già nói pháp, hoa sen báu nở muôn màu sắc, cảnh tịnh lạc không nhuốm mùi ô trượt, vị phiền não không cánh mà bay…

                Kính nguyện cầu chơn linh anh sớm thượng liên đài, thẳng tốc siêu sanh về cõi Phật. GĐPT, đạo tràng và lễ vật nguyện lai lâm thọ hưởng cam lộ vị, đồng chú nguyện khoa phạm kinh vân, cầu tiếp dẫn Chơn linh anh siêu sanh tịnh độ.

                Chúng tôi nguyện một lòng thắp ánh sáng lý tưởng đạo pháp mãi mãi về sau !

Nam Mô Siêu Lạc Độ Bồ Tát Ma Ha Tát  tác đại chứng minh.

250 lượt xem