NHƯ TÂM CƯ SĨ
(Phước Việt)

Sau biến cố 30-04-1975 anh Nguyên Ngộ Nguyễn Sĩ Thiều giữ vững cơ cấu tổ chức tại cái nôi sanh trưởng tổ chức GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM tại vùng Thừa Thiên và cố đô Huế. Tại thành phố Sài Gòn và các tỉnh Nam Trung Phần Cao Nguyên thì chị Tâm Chánh Hoàng Thị Kim Cúc, anh Như Tâm Nguyễn Khắc Từ, anh Nhật Thường Nguyễn Quang Tú, anh Nhật Hồng Nguyễn Đễ, anh Tâm Vinh Đoàn Văn Lộc là những người có công đầu trong vấn đề giữ lửa để tồn tại và từng bước phát triển.
Trong quá khứ để kiện toàn nhận thức và hoàn thiện cá nhân mình, anh kính nễ và sùng thượng hai nhân vật khá tiếng tăm là Hòa Thượng Thích Trí Quang và anh Nguyên Hùng Võ Đình Cường. Cá nhân anh Võ Đình Cường là một nhà giáo có tư cách đạo đức tốt, là người lãnh đạo giỏi thấy được tìm năng và bản lãnh của anh Như Tâm nên anh Như Tâm tận tâm phục vụ vì tổ chức vì đàn anh là đúng không có gì đáng nói. Anh Như Tâm là người có tâm địa tốt, anh trân trọng tất cả những ai đi qua cuộc đời anh dù nam hay nữ. Anh đối xử tốt với mọi người dù bây giờ đã chia tay. Anh thường tâm sự với anh em “Thà bị người lừa chứ mình không lừa người. Thà bị người phản bội, tuyệt ta không phản bội người”. Đối với tôi anh đã giữ được điều đó cho đến khi nhắm mắt. Một điều nữa là ngoài anh Như Tâm ít có người lãnh đạo nào có được là anh rất trân trọng những người có tài, luôn tạo điều kiện thuận lợi để giúp đỡ, để phát huy. Rất vui khi thấy người hơn mình chứ không có tâm địa sợ người khác hơn mình mà tạo những thị phi không đáng có.

Có những anh chị ở nước ngoài ký cóp gởi về anh mấy trăm đô với một danh sách chi tiết, thế nhưng khi đến tay anh thì anh tự động cắt của người nầy cho người kia. Dụ như cắt của anh Hựu cho Dư Văn Đô, cho Nguyễn văn Lạng. Anh chị ở nước ngoài nghe trách, anh yên lặng không bào chửa tuy không phải lúc nào cũng êm đẹp có người xúc phạm anh vẫn bỏ qua.

Trong Phật Giáo, trong Tổ chức GĐPT, Là con người ta phải TẬN NHÂN LỰC đó là điều căn bản nhưng còn hai điều khác nhiệm mầu mà là người Phật tử không thể nào quên đó là sự BỔ XỨ của Đức A Di Đà Như Lai và sự hộ độ của chư tôn Bồ Tát, Bát bộ Thiên Long.

Nên ngày xưa có người muốn biến GĐPT thành Thanh Niên Phật Tử, Muốn đổi Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất thành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam mà rồi đâu có thành.

Sự kiện anh Trần Ngọc Giao, anh Nguyễn Khắc Từ, anh Nguyễn Văn Thục anh Lê Văn Lợi bị bắt ở Phan Thiết là bài học thực dụng nhớ đời về bản chất của thực trạng chính trị xã hội hiện tại. Trong thực tế cuộc sống có những bài học mình phải trả không những bằng tiền bạc mà còn là bằng máu và nước mắt. Có lần anh tâm sự: “Có những thất bại mất mát của đời mình mà muốn có những mất mát thất bại ấy có người bỏ bạc tỷ ra mua cũng không thể có được”.

Anh đưa tôi đi giới thiệu với các anh chị lớn như anh Văn Đình Hy và mới có dịp anh cho xem hai cuốn nhật ký dành cho bé Na gần 2.000 trang nói về mối tình của anh và chị Đặng Tống Tịnh Nhơn một pho tình sử có một không hai. Trong vị ngọt của tình yêu khi nào cũng mang chút đắng cay, rất tiếc là bài học rất cao giá. Và sau nầy tiếp xúc với các anh Lê Cao Phan, anh Cao Chánh Hựu, anh Phan Cảnh Tuân, anh Nguyễn Đình Luyện vân vân. . . Mỗi người một vẽ, nhưng có cùng một mẫu số chung mà thế hệ chúng tôi cần quán chiếu soi rọi tự thân suốt trong cuộc đời làm Huynh Trưởng dù bây giờ thế hệ chúng tôi nay cũng đã từ tuổi 70 trở lên nghĩa là hơn thời gian anh trụ tại thế gian nầy.

Có thể nói anh được sinh ra trưởng thành theo tổ chức, theo đạo pháp và phục vụ cho tổ chức, cho giáo hội, cho đạo pháp đến giây phút cuối cùng của cuộc đời. Bài học các anh để lại cho chúng tôi là đức VÔ ÚY. không bao giờ nói về những khó khăn, những chướng ngại của đời mình dù áp lực từ phía chính quyền quyết liệt và dữ dội hơn bất cứ anh chị em nào khác. Anh kính! Anh, anh Tuân, anh Tú, anh Cang, anh Đễ, anh Lợi, anh Giao đã để lại cho em quá nhiều bài học mà không có sách vở nào sánh bằng. Và sau cùng là anh Nguyễn Văn Thuần dù anh có một thời tham gia PHÂN BAN, Một đời phấn đấu với tự thân, khắc phục hoàn cảnh tự học tiến thân không mệt mỏi, biết lắng nghe và dừng lại đúng thời đúng lúc.

Em kính cẩn viết những lời chân thành nầy dù có người không bằng lòng, nhưng em biết là anh không chấp./.

PHƯỚC VIỆT

665 lượt xem