Hoàng Trọng Cang,
Anh về cõi Phật thênh thang


Hoàng Trọng Cang với tôi là huynh trưởng, là người thân trong gia đình. Và sau cùng, là bạn tù nhiều năm khắc nghiệt, nằm cạnh chia nhau tấm chiếu nhỏ chỉ đủ nằm nghiêng người.

Nhưng sau hết, bỏ qua danh xưng và liên hệ, Hoàng Trọng Cang là người tôi rất thương, rất phục và may mắn đã được một thời gian sống gần. Một người đã để lại trong tôi những kỷ niệm mà mỗi khi nhớ lại thấy vui và ấm.

Anh Hoàng Trọng Cang là một huynh trưởng từ những ngày đầu của Gia Đình Phật Tử.

Tôi nghe danh và chưa thấy mặt từ lúc tôi còn là một thiếu niên thơ dại của GĐPT Gia Thiện. Anh là con chim đầu đàn của GĐPT Tịnh Trang. Anh cùng lứa một thời với các anh chị huynh trưởng đã để lại sự kính phục và ngưỡng mộ của tuổi trẻ chúng tôi không chỉ lúc đó mà đến cả bây giờ. Có thể nói phong cách, tài năng và đạo tâm của các anh đã ảnh hưởng đến tư duy và hành động tích cực của bao nhiêu người trẻ. Văn Đình Hy, Lữ Hồ, Đổ Kim Bảng, Phan Cảnh Tuân, Văn Giảng, Phạm Mạnh Cương, Nguyễn Khoa Dánh… Các chị Hoàng Kim Cúc, Tống Tịnh Nhơn… Tuổi trẻ của chúng tôi thật trong sáng, lành mạnh và rất hạnh phúc. Chúng tôi được diễm phúc và mang ơn các anh các chị, trong đó có anh Hoàng Trọng Cang.

Lúc còn là đoàn viên cho đến khi trở thành người huynh trưởng thương yêu của các em nhỏ, chúng tôi đã hát, đã vỗ tay nhịp nhàng theo những bài ca thật bình dị, đơn giản, dễ nhớ. Âm thanh tươi sáng hồn nhiên của các ca khúc được hát lên với tấm lòng mến đạo, yêu đời. Dòng A nô Ma, Chim bốn phương, Đoàn Sen Non… Những ca khúc mà chúng tôi đã hát lên trong suốt hàng chục năm khi còn là măng non; những ca khúc mà bây giờ là cội tre già mà thỉnh thoảng một mình khe khẻ hát vẫn thấy hay và rung động về những tháng ngày thơ và mộng. Những ca khúc bất tử đó của nhạc sĩ Hoàng Cang, mà mãi sau này tôi mới biết là của Hoàng Trọng Cang. Giản dị và chân tình. Đó là phong cách trong nhạc khúc phản ảnh chân thật nếp sống ngày thường trong đối xử và hành xử của anh.

"Chúng em là chim bốn phương bay về đây
Về đây chúng em sống trong đạo thiêng
Chúng em là mây gió mang đi ngàn phương
Nguyện đem gieo rắc khắp nơi ánh vàng"
(Chim Bốn Phương-Hoàng Cang)

Mục đích của GĐPT hàng trăm trang sách. Hoàng Cang gửi và được các em nhớ đến cả đời chỉ có thế. Trọn vẹn đến ngạc nhiên.

Ngày Phật Đản Sinh nơi Thành Ca Tỳ La Vệ. Ngày Thái tử Tất Đạt Đa qua sông Anoma từ giã lời cuối với người hầu Xa Nặc để tìm đạo sáng… Hoàng Trọng Cang gói gọn tất cả trong những dòng nhạc và ca từ hát mãi, hát hoài mà các em vẫn thấy thích.

"Thành Ca Tỳ La sống yên vui đời Tịnh Vương
Người người sung sướng Thích Ca ngài vừa ra đời
Muôn chim đón mừng, lá hoa hương ngạt ngào
Nơi Lâm Tì Ni còn ghi bao ngày vui…

Dòng A Nô Ma sóng nhấp nhô bờ lau xanh
Nhìn làn nước biếc Thích ca ngài lòng vững bền
Thôi, con hãy về để ta vui ánh vàng
Ta đã quyết tìm đạo sáng cứu chúng sanh
A Nô Ma đến nay chúng sinh vẫn nhắc hoài
Chúng ta giờ đây nguyện theo đức Từ Bi"
(Dòng A Nô Ma-Hoàng Cang)

Để cho các em biết thương người nghèo khó, để sống cả đời theo hanh từ bi, lắng nghe mấy câu hát mẫn cảm rất thực sau đây, bức tranh âm thanh có giá trị bằng ngàn lời khuyên dạy.

“…Mưa đông rơi từng cơn trong gió rét buốt
Có những em chưa từng vui sống nô đùa
Đi lang thang lạnh lùng trong gió rét buốt
Bán bánh mì kiếm tiền về nuôi mẹ gìà…”
(Mưa đông rơi- Hoàng Cang)

Sau hơn nửa thế kỷ, từ ngày đến chùa sinh hoạt cho đến bây chừ còn nhớ được chừng đó.

Tất cả mọi chuyện mọi việc gần như đã về nơi tàng thức. Bây giờ bỗng dưng nhớ Hoàng Trọng Cang cố nhớ cho lắm thì may ra cũng chữ còn chữ mất.

Vĩnh biệt Huynh trưởng, Nhạc sĩ Hoàng Trọng Cang. Cho dù bao năm tháng nữa trôi qua, ca khúc của anh vẫn còn tiếp tục vang xa trong sân chùa mỗi khi anh chị em Phật Tử quay quần sum họp.

Hoàng Trọng Cang với tôi còn là người thân trong gia đình.

Cang cưới Tôn Nữ Huệ, con gái đầu của anh chị Tôn Thất Ngô, anh bà con bên ngoại, nên gọi tôi bằng chú. Không phải riêng tôi mà như hầu hết, liên hệ bên ngoại hình như gần gũi thân tình hơn bên nội. Mạ tôi rất thương anh chị em của Huệ, đặc biệt Huệ hiền và thường cười rất dòn khi gặp. Ngôi nhà ở Chương Đức còn ghi lại nhiều kỷ niệm.

Cưới nhau chưa được bao lâu thì Vợ mang trọng bệnh điều trị ở nhà thương Grall, Saigon.

Cang là người chồng mẫu mực tận tụy lo cho vợ. Tôi chưa từng thất Cang…không cười. Trong bao nhiêu năm qua Cang gánh bệnh bất thần. Con hiếm mà lại ở xa. Huệ tiều tụy nuôi chồng. Người xe lăng lo người nằm liệt

Vĩnh biệt Hoàng Trọng Cang, một người cháu thường gọi tôi là chú nhưng tôi chưa hề gọi là cháu mà chỉ gọi là…anh.

Hoàng Trọng Cang, người bạn tù cùng…chiếu

Sau nhiều lần chuyển trại, từ Sơn la chúng tôi về Vĩnh Phú. Hai năm cuối ở đây, tôi và Cang ở cùng đội. Sắp xếp tình cờ hai chú cháu nằm cạnh nhau. Cùng chia nhau chiếc chiếu rách. Để tránh rắc rối liên hệ khi khai báo, hai chú cháu đồng ý chỉ gọi nhau là anh như người xa lạ. Chỉ những khi còn hai người thì Cang thân mật cười hiền gọi tôi là chú. Cang là người tù thầm lặng. Hoà nhã với mọi người. Ngày nghỉ và những lúc rỗi rãnh thường kiên nhẩn vá áo quần. Cang được giao trông coi khu trồng trọt của nhà bếp. Đúng việc đúng người. Những vườn ớt, su hào, hành tỏi… mùa nào cây đó. Xuân Hạ Thu Đông chậm trôi. Có lần vợ tôi lặn lội ra thăm. Gặp nhau giây phút rồi ấm ức buồn đau chia tay. Tôi thật sự rơi vào trầm uất nhớ thương. Cố nén để không ai thấy để tránh bị đem ra kiểm điểm. Ra vườn ớt. Cang lom khom nhổ cỏ. Nhìn tôi với nụ cười thanh thoát và như hiểu hết tâm trạng. “Vui lên đi. Vui lên đi. Vui lên đi !!!” Nghe Cang nổ một tràng, tôi bỗng dưng như được…châm cứu nhẹ người.

Cho dù đã mấy chục năm trôi, hôm nay ngồi ở đây, Chicago đang đầu xuân mà trời trở gió mạnh, cây cối đang ngã nghiêng, tôi vẫn nhớ và nhớ rất rõ nụ cười của Cang bên luống ớt đỏ rực trong trại tù Vĩnh Phú.

Vĩnh biệt Hàng Trọng Cang, người bạn tù Vĩnh Phú.

Và sau hết Hoàng Trọng Cang với tôi là đạo hữu chí tình.

Sau khi tù về, Hoàng trọng Cang với chiếc xe đạp cọt kẹt thường chở cô Huệ ghé thăm nhà tôi trong ngõ hẹp. Đã truyền cho tôi phương pháp hít, nín, thở bằng bụng mà tôi đã áp dụng từ ngày còn trong trại tù cho đến bây giờ. Là người giỏi kinh kệ nên HTCang cũng đã giải đáp những thắc mắc của tôi.

Tôi còn nhớ chị cả Hoàng Kim Cúc và các anh Tuân, Từ, Lộc.. đến dự lễ Một Trăm Ngày mất của Lữ Hồ tại chùa Pháp Hoa, Phú Nhuận. Khi ra về chị Cúc bị tại nạn giao thông, chở ra Huế thì mất. Cúng tuần cho chị được các anh tổ chức thay đổi qua các chùa khác nhau để tránh công an theo dõi. Những ngày đó tôi và Cang đều có dự. Và, sinh hoạt sau cùng còn rất nhớ là đám ma anh Văn Đình Hy.

Khi ra hải ngoại chúng tôi cũng ít khi liên lạc. Lần đầu tôi biết pháp danh của anh là Nguyên Phương khi cùng viết cho đặc san của Miền Vĩnh Nghiêm do cố Nhạc Sĩ Ngô Mạnh Thu phụ trách.

Nghe anh đau bệnh, nhiều lần gọi cô Huệ nhưng ít khi được trả lời. Qua cô em Quy Nhơn mà biết được bệnh tình. Cách đây mấy tuần bạn bè cùng lớp gọi nhau về gặp ở Houston nhân ngày Phượng Vỹ. Định gọi Cao Cự Hậu, em Hoàng Nguyên Cao Cự Phúc, cũng là cháu của tôi và Huệ, thu xếp để cùng nhau đi Dallas ghé thăm cho được vợ chồng Hoàng Trọng Cang.

Thăm chưa được thì được tin anh đã về nơi cõi Phật.

Nam mô tiếp dẫn Đạo sư A Di Đà Phật.

Ninh Hạ
May 23 2013

312 lượt xem