
HTr Nguyên Thông Ngô Văn Giảng
Theo nguồn tin từ gia đình nhạc sĩ Đặng Công Ninh, người nhạc sĩ mà nhiều thế hệ Tăng Ni, Phật tử biết đến qua tác phẩm bất hủ “Từ Đàm Quê Hương Tôi” Nguyên Thông vừa từ trần tại nhà riêng Footscray, Melbourne, Úc Đại lợi ngày 9 tháng 5, 2013. Hưởng thọ 89 tuổi.
Tang lễ sẽ được cử hành tại chùa Quang Minh vào ngày 12&13/5/2013, sau đó sẽ hỏa táng vào lúc 3 giờ sáng ngày thứ ba 14/5/2013.
Nhạc sĩ Nguyên Thông tên thật là Ngô Văn Giảng, sinh ngày 12 tháng 5 năm 1924 tại làng Bác Vọng Đông, Thừa thiên-Huế, trong một gia đình có nếp sống và niềm tin nơi Phật pháp.
Ngay từ nhỏ, ông đã bộc lộ khả năng âm nhạc qua các nhạc cụ dân tộc lẫn tây ban cầm; bên cạnh đó ông còn tỏ ra khá nỗi bật trong nhiều lãnh vực khác. Tất cả đểu do tố chất ham học hỏi và tự trui rèn dẫn đến bước thành danh, vì thế sau khi tạm từ giả các giáo sư dạy âm nhạc tại Huế, ông lặn lợi vào Sài gòn và không mấy khó khăn thi đỗ bằng Tú Tài lẫn Cử Nhân.
Từ nghệ danh Thông Đạt, mong tiếp tục thành công với những sáng tác khác tiếp theo sau đó. Đáng kể nhất là các bài “Đôi Mắt Huyền”. "Hoa Cài Mái Tóc", “Tình Em Biển Rộng Sông Dài”, “Xin Đừng Chờ Em Nữa” vv….
Nhưng hơn ai hết, những Tăng Ni, Phật tử và nhiểu thế hệ Huyng trưởng, Đoàn sinh Gia Đình Phật Tử luôn ngưỡng mộ một nhạc sĩ Nguyên Thông-cũng là Pháp danh của ông với tác phẩm “Từ Đàm Quê Hương Tôi”, “Mừng Đản Sanh”, “Ca Tỳ La Vệ”, “Hoa Cài Áo Lam”.vv… Những tác phẩm này đã nhanh chóng nâng vị thế một người nhạc sĩ lên một bước dài bằng chính lòng trân trọng và ghi nhớ của công chúng Phật giáo.
Ông ra đi giữa lúc chúng ta đang tất bật lo toan ngày Phật Đản, đánh dấu 50 năm máu lửa Bi Hùng Lực của PGVN tròn nửa thế kỷ, làm sao quên được câu ca “Ôi uy nghiêm bóng chùa Từ Đàm, nơi Bắc Nam nối liền một nhà, tay trong tay quyết vì loài người, đời lầm than..” (Từ Đàm Quê Hương Tôi) mà nhạc sĩ Nguyên Thông đã khắc họa lại những ngày tháng lịch sử ấy từ chính nơi xuất phát tinh thần Bất Bạo Dộng, khiến cả một Ngô triều lung lay sụp đổ.
Theo nhạc sĩ Đặng Công Ninh, một trong những học trò của ông, nói trong niềm ngậm ngùi thương tiếc “Cả một cuộc đời tận tụy vì nghệ thuật, vì văn nghệ PG, ông chưa hề đòi hỏi cho mình một chức danh gì hay một quyền lợi gì, vẫn âm thầm sống khép mình nơi một góc trời đông xa lắc. Nhìn tấm gương ông không khỏi chạnh lòng khi nhìn lại thực trạng văn nghệ PG chung hiện nay, chưa có gì ngoài tranh chấp và hơn thua”.
Xin gởi gầm đôi dòng này làm nén hương lòng tiễn biệt ông. Cá nhân tôi xin được một lần nghiêng mình tạ ơn trước tác giả bài hát “Từ Đàm Quê Hương Tôi” mà tôi đã được vinh dự chấp tác lời cổ nhạc.
Nguyện cầu Cực Lạc hoa khai.
765 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…