
Giăng mắc sương mù phủ bốn phương
Miền Trung khúc ruột quá là thương
Bốn mùa nắng gió, ào mưa bão!
Lũ đến từng cơn khổ hết đường.
Quần quật quanh năm vẫn cứ nghèo
Bòn tro đãi sạn được bao nhiêu
Lũ về cuốn hết thành tay trắng
Trắc ẩn bốn phương cứu ít nhiều.
Đồng bào ruột thịt của tôi ơi
Tạo hóa gây chi tai ách trời
Hà Tỉnh, Quảng Bình đều hứng chịu
Đã nghèo thêm cảnh rớt mồng tơi.
Gió Heo hiu thổi lạnh sân chùa
Ấm áp làm sao buổi xế trưa
Già trẻ gái trai dìu dắt đến
Bàn tay nhân ái món quà đưa.
Tấm lòng ủy lạo lúc tai ương
Pháp thoại thầy khai đạo tỏ tường
Như mở tấc lòng, vui tấc dạ
Rưng rưng nước mắt Nhật Lệ thương.
NGUYÊN HOÀNH
553 lượt xem
Tin khác
Nam Mô Lâm-tỳ-ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Mỗi độ tháng tư mùa sen nở lại về, lòng người…
HƯƠNG HIỆP KỴ Vọng từ trùng khơi, áo Lam ngời Tiền nhân mở lối, giữa mù khơi Khai sáng ngát hương hoa sen trắng Chốn Già Lam vọng tiếng chuông…
NAI GIÓ VÀ CỎ MẬT Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc…
Ca khúc MẸ Thơ : Quảng Hoa, Nhạc : Tâm Vương, Hòa âm & Ca : Viên Dung
NHỮNG NỐT NHẠC THẦM LẶNG Phụng thân mến, Chị cứ ngỡ rằng chị em mình còn có dịp được làm việc chung qua những lần thực hiện kỷ yếu như…