BÁC GẤM( THỊ NGUYÊN)
Bác Gấm là người bác dâu bên vợ của tôi. Gia cảnh bác rất nghèo. Chồng mất sớm, nhà ở tận trong hóc núi Đình Cương. Bản thân bác mù chữ, nhưng lúc nào cũng mong con mình được đi học nên bươn chải tảo tần lo cho con được con chữ với người. Bác có hai người con trai, một anh đi tập kết ra Bắc, học đổ kỷ sư ngành Thủy Lợi. Người con cả làm thợ mộc giúp mẹ khi học hết bậc tiểu học. Mẹ từ con hiếu, gia đình rất hạnh phúc.
Cuộc chiến tranh hai miền Nam Bắc ngày một ác liệt. Vì có con đi tập kết nên bác chọn con đường theo cách mạng. Người con cả nghe lời mẹ nên bấm trụ thôn làng dù bom đạn ngày đêm cày xới. Một ngày vào mùa hè năm 1965 cuộc giao tranh giữa hai bên tại Nghĩa Hành quá ác liệt, dân vùng giải phóng không chịu nổi bồng bế nhau chạy xuống suối. Máy bay trực thăng quân đội miền Nam quăng lưới tóm gọn nhiều người đem về trại định cư. Bà già vợ tôi chạy xuống trại định cư tìm người quen và gặp mẹ con bác Gấm nên đem về nhà cơm rau có nhau.
– Thầy nói như thế không ổn đâu.. Chúng sanh chỉ có một tánh đó là tánh Phật. Thật đáng thương vì tích tập tham sân si quên mất tánh linh Phật ấy mà điên đảo làm việc chẳng lành nên mãi trầm luân trong sanh tử phiền muộn và khổ đau.
Hòa Thượng nghe như vậy tuyên Phật Hiệu lắc khánh và bảo:
– Lành thay! lành thay, quý thầy nên chỉnh trang y áo đảnh lễ nhục thân Bồ Tát thể hiện vô sư trí chính giáo phàm phu tăng. Bác Gấm lật đật chạy trốn xuống nhà bếp. Hòa Thượng đích thân lâm nghi trì tụng cho đến khi hoàn kinh cúng ngọ và tiến linh.
Vì nghĩa vụ và sinh kế tôi rời quê từ ngày ấy. Khi trở lại quê nhà gia đình bác đã có cuộc sống khá hơn xưa. Ngày đất nước thống nhất gia đình bác đoàn tụ và từng bước cuộc sống được no đủ hạnh phúc trong không khí sum họp an vui.
Một ngày kia bác không bệnh nhưng bảo mệt, con dâu nấu nước lá xông, trước là xông sau là tắm. Khi tắm xong thay y phục mới sạch, bác lặng lẽ ra đi.. Nhà chùa và đạo hữu quy tụ rất đông. Đám tang bác đơn giản nhưng ấm cúng. Mọi người nhất tâm hộ niệm để nguyện cầu chơn linh bác được siêu thăng nhàn cảnh.
Một đời người và một ngày đã qua./.
* BBT: Bài vở anh Thị Nguyên gởi về BBT rất nhiều, sẽ được lần lượt đưa lên trang nhà, vì nhu cầu nhân sự, thời gian và chủ đề… Mong anh hoan hỷ và lượng thứ! chân thành cám ơn anh đã đóng góp rất nhiều bài vở giá trị trong thời gian qua! Kính!!!
610 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…