
Ngày em về
Hoa cỏ có còn thơm
Hay hương sắc tàn phai năm tháng
Nơi bình yên bổng hóa thành dĩ vãng
Nơi thuở nào bổng im ắng lặng tênh
Tiếng hát tiếng cười không còn vang trong gió
Nét mặt tươi vui bổng lặng thầm đây đó
Hoa cũng biếng tươi nắng kém hồng
Em thả bước mà chân như chùn lại
Níu thời gian vào dĩ vãng sau xưa
Mà thương nhớ ức lòng rơi nước mắt
Cho buồn tênh âm trầm lặng ngắt
Cho ngày dài theo nắng tái chiều hôm
Nguyên Hoàng PHAN VĂN HUY TÂM
1006 lượt xem
Tin khác
Nam Mô Lâm-tỳ-ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Mỗi độ tháng tư mùa sen nở lại về, lòng người…
HƯƠNG HIỆP KỴ Vọng từ trùng khơi, áo Lam ngời Tiền nhân mở lối, giữa mù khơi Khai sáng ngát hương hoa sen trắng Chốn Già Lam vọng tiếng chuông…
NAI GIÓ VÀ CỎ MẬT Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc…
Ca khúc MẸ Thơ : Quảng Hoa, Nhạc : Tâm Vương, Hòa âm & Ca : Viên Dung
NHỮNG NỐT NHẠC THẦM LẶNG Phụng thân mến, Chị cứ ngỡ rằng chị em mình còn có dịp được làm việc chung qua những lần thực hiện kỷ yếu như…