TƯ DUY VỀ NGÀY THỊ TỊCH CỦA ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH TRÍ TỊNH
(THỊ NGUYÊN)

Khi tin ngài thị tịch ngay trong thành phố có cả hơn vài ngàn tăng ni Phật tử câu hội, rồi sau đó Phât tử khắp nơi ùn ùn về Sài Gòn, các khách sạn nhà nghỉ dường như không còn chỗ, ở khu vực quận Thủ Đức. Trên con đường Tô Ngọc Vân và các con đường xung quanh chùa dường như nhà nào cũng triển khai dịch vụ giữ xe với giá năm ngàn đồng một xe gắn máy không có ai gởi quá 2 giờ vì ai cũng ý thức nhường cho kẻ khác vào đảnh lễ từ biệt thầy. Dòng người như thác đổ nhưng tiếng vị dẫn lễ vẫn nghe rõ đủ chứng tỏ lòng thành kính dâng lên ngài một cách chân thành thiết tha. Một số công nhân nữ sau khi xuống ca cũng đến các đại lý nước giải khát lấy một vài kết tranh thủ bán cho người viếng tang. Vào các giờ có khóa lễ, ai đã đặt hai bàn chân vào bất cứ nơi nào trong khuôn viên chùa đã là một hạnh phúc lớn, không cần phải có chỗ đảnh lễ. Cảnh rước di ảnh ngài triều yết Phật, triều yết tổ dân chúng lập hương án hai bên đường đảnh lễ khi xe rước di ảnh đi qua. Số lược người viếng tang không phải năm ba ngàn, năm ba chục ngàn mà phải nói đến con số trăm ngàn.

Ngài là vị tăng già đứng hàng đầu của GHPGVN một giáo hội mà Phật tử nghe nói đến cũng đã ngán ngẫm vì thực chất chẳng có chủ quyền gì? Điều đó chứng tỏ trình độ nhận thức của tuyệt đại đa số quần chúng rất cao khiến chư tôn LÃNH ĐẠO PHẬT GIÁO CHƠN CHÁNH phải suy nghĩ.

Là Phật tử Việt Nam bất cứ ở cương vị nào nếu còn có tín tâm và trách nhiệm đối với ĐẠO PHÁP DÂN TỘC ngay trong thời điểm nầy rõ ràng là rất lúng túng không biết nương tựa vào đâu. Ai cũng thấu rõ GHPGVNTN mà sau năm 1975 các ngài cố gắng duy trì tuy không phát triển nổi nhưng đã làm những điều mà quý ngài có thể để nhà nước CHXHCNVN giản trạch bớt sự khắc khe mà GHPGVN có thể xây chùa in kinh, tạc tượng như chúng ta thấy. Chứ không phải tài sức của chư tôn đức trong GHPGVN đã đấu tranh đòi hỏi mà có. Thứ đến là thái độ cứng rắn nói thẳng của các vị thạc đức cao tăng mặt ngoài đã chịu nhục để Phật Giáo tùy nghi.

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một Giáo Hội Dân Lập đã đem lại những thành quả nhất định để Đạo Pháp và Dân Tộc có thể ngẫng cao đầu bởi đã thiết lập được một bản Hiến Chương không tiền khoáng hậu HÒA HIỆP HAI TÔNG NAM BẮC CÙNG XIỂN DƯƠNG GIÁO LÝ HÒA BÌNH CỦA CHƯ PHẬT, trong một thể chế dân chủ tự do.

Phật tử Việt Nam không thể nào chịu nổi, khi không còn ngồi gần bên nhau thì quý ngài tha hồ mạt sát mạ lỵ nói xấu nhau, không còn chút thanh tịnh hòa hợp yêu thương .Rồi giới tại gia tham gia Giáo Hội lãnh đạo cả giới tăng già chẳng còn gì là gia phong đạo thống. rồi ra tứ chúng biết nương tựa vào đâu?

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT ngày nay không còn tồn tại nơi danh xưng vì trong BÃO LOẠN chánh danh không còn nằm nơi HÌNH TƯỜNG, GHPGVNTN NÓ HIỆN HỮU VỚI ĐẦY ĐỦ TỐ CHẤT NƠI QUẦN CHÚNG NHÂN DÂN ĐI THAM DỰ LỄ TANG NGÀI THÍCH TRÍ TỊNH. Sự yên lặng của hàng trăm ngàn người ấy là tiếng thét oai hùng của OAI ÂM VƯƠNG CỦA SƯ TỬ HỐNG. Dòng người xoay chiều như thác đổ là sức mạnh của hải triều.

Nếu bạn bước vào trong thấy những vòng hoa cườm thứ rẻ tiền nhất mà cư dân thành phố ít ai dùng để đi đám cho nhau lại có tên của Chủ tịch nước, Tổng bí thư Đảng, Chủ tịch Quốc hội và Thủ tướng chánh phủ được nhà chùa thiết trí ở những vị trí cao sang nhất, đây là một sự bôi bác khinh thường quần chúng, khinh thường nếp sống tâm linh với giá trị tinh thần bốn ngàn năm văn hiến của dân tộc cần phê phán. Vẫn biết đây là việc làm chiếu lệ của ngành bưu điện, các công ty dịch vụ.

Nếu ta nói LUÂN LÝ ĐẠO ĐỨC, VĂN HÓA LỄ NGHI, VĂN HIẾN DÂN TỘC LÀ CÁI NỀN CÁI MÓNG CỦA MỘT NHÀ NƯỚC DO DÂN VÌ DÂN QUA SỰ KIỆN LỂ TANG NÊU TRÊN THÌ QUẢ THẬT CÁI MÓNG CÁI NỀN ĐÃ HỎNG. TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU PHẢI NHÌN LẠI CHỚ XEM THƯỜNG./.

624 lượt xem