CHÂN THÀNH

Xin được cảm ơn những người đã cảm ơn tôi, vì tôi đã dùng từ ngữ này đến các anh các chị của tôi, và nhận được những lời chân tình “Anh chị xin cảm ơn em, vì nhờ có em mà anh chị được thực hành theo lời Phật dạy được thể hiện cái chất tính của một đoàn sinh Gia Đình Phật Tử Việt nam”

Chuẩn bị vào cái tuổi lục tuần, tôi mãi hoài không quên ngôi chùa Phước Huệ ngày nào, là nếp nhà tranh ba gian nép bên quốc lộ 20. Nơi tề tựu những người con theo Phật, ngày ấy không được nhiều nên đã trở thành thân quen như họ hàng thân thích.

Sau ba cuộc cắm trại của GĐPT Lâm Viên Đà lạt, Di linh và Dran, được sự đón tiếp đầy ưu ái của quí bác đạo hữu, còn chúng tôi vừa tò mò vừa thích thú và trong lòng bắt đầu dâng lên niềm mơ ước lớn.

Rồi GĐPT Minh đức ra đời, dáng bóng đoàn lam đã bắt đầu rộn vui trước sân chùa ngày ấy “ơ kìa con gái mặc quần áo con trai” đó là hình ảnh của các chị Hạnh, Lý, Diệu Biên, Chư, Nam Hòa, Khéo, Hiên… với áo tay dài, quần tây. Còn các anh thì có anh Phương, Dư, Nghiệm, Minh, Hóa… với đồng phục như bây giờ..

Tôi không bao giờ quên được cái giờ phút âu lo hồi hộp của một thằng bé đang ở trạng thái “Sinh Hoạt tự do” nghe lời phán bảo của người cha “Ba đồng ý cho con sinh hoạt Gia Đình Phật Tử” và ngày ấy chính chị Minh Lý đã dẫn tôi giao tận tay cho anh Nguyễn Hóa.

Từ đó cứ tối thứ tư, tối thứ bảy hằng tuần, lớp trẻ chúng tôi tập trung, học tập, sinh hoạt tại nhà anh Hóa. Nào là Phật pháp, gút, morse, dấu đi đường.

Và trong tôi có nhiều thay đổi, nhất là cung cách sống mà mãi về sau nhà trường mới dạy.

Rồi văn nghệ, báo chí, lều trại, thiết lập xe hoa, lễ đài Phật Đản, hoạt động thanh niên… được các anh chị tận tình hướng dẫn… cho tôi thấy rỏ rằng tổ chức GĐPT đã cho tôi quá nhiều điều cần thiết được thấm nhuần trong hai chữ thương yêu.

5 năm, 10 năm, 20 năm… tôi lớn khôn theo tuổi tác và trưởng thành trong tổ chức thân thương. Từ đồng niên, thiếu niên rồi huynh trưởng con đường tu học vẫn còn dài, từ vai trò thu nhận, tôi cũng đã vận hành trang trải, đển làm tròn sứ mạng một đoàn sinh.

Tôi vẫn nhớ, anh Ngô Mão, đang những ngày đau nhức trên giường bệnh vẫn cười và nhắn nhủ “Hãy thương yêu nhau, chỉ có tình thương” Nhớ đến anh Chức miền Khánh Hòa bị tai nạn và mất tại trại trường GĐPT VN ở Đà lạt trong phút giây hồi tỉnh ngắn ngủi đã thều thào hỏi “người đi xe đâm vào anh có thương tích gì không? Có phải tù tội không?” và còn biết bao nghĩa cử cao đẹp của đoàn sinh Phật tử nữa.

Đến với GĐPT là đến với Chân-Thiện-Mỹ, để có được phải qua bao sàng lọc, tôi cho chúng ta là những viên sõi trên sàng, luôn bị cọ xát để từ đó được trau chuốc được sáng hơn. Chúng ta ai cũng mong điều ấy.

Và bây giờ đã qua một khoảng dài, giờ đây ai còn? ai mất? Mất và Còn chỉ là ý niệm, là tượng trưng. Có điều chắc chắn rằng: những ai đã từng đến với đoàn với tự nguyện với toàn tâm toàn ý, dù ngắn dù dài, sẽ giữ lại cho chính mình cái chất tính đáng quí của tình lam làm phương châm cuộc sống.

Đã 50 năm, một chặng đường dài, nhìn lại đời mình, lời tri ân đó là tâm nguyện. Nhưng thuật ngữ cuộc đời không sao tránh khỏi với cụm từ được gọi xưa nay:

– Xin Được Cảm Ơn.

***Thưa anh Cả, chắc anh còn nhớ đã có lần em bộc bạch “Với em, đến với Gia Đình Phật Tử:học một ngày, sống một đời”

****Chánh Đặng Bùi Tho

620 lượt xem