ĐỪNG NÓI LỜI XẤU ÁC
(Riêng cho các em Trúc Lâm, Nguyên Linh, Thanh sĩ, Công Chúa nắng)

GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM là một tổ chức GIÁO DỤC Thanh Thiếu Niên con em của đạo hữu và những gia đình tin Phật. Sự hướng dẫn của chúng ta tuy đơn sơ THẤY NHƯ CHƠI MÀ HỌC, THẤY NHƯ HỌC MÀ CHƠI khung cảnh chúng ta sinh hoạt hồn nhiên rộn rã tiếng cười. Ta nói rất nhỏ vừa đủ cho nhau nghe đạo lý nhân quả qua những thí dụ trước mắt mà những kinh “BẢN SANH, BẢN SỰ, PHÁP CÚ THÍ DỤ, VỊ TĂNG HỮU, KINH TIỂU BỘ, KINH HIỀN NGU …” nói rất rõ, nói lời xấu ác, dùng văn chương lăng nhục nhau, vu vạ nhau, bôi bác nhau, khi không cùng nhau nhìn cuộc đời dưới cùng một góc độ không phải nó khó nghe ở chỗ THIẾU VĂN HÓA MÀ NÓ CÒN KIẾN LẬP MỘT MÔI TRƯỜNG HOÀN CẢNH CÂU SANH TƯƠNG ỨNG

Như em mở miệng chửi thề Đ.MÁ! Lâu ngày khi thác sanh làm loài chim câu, chim sẻ, loài chó, loài heo, loài bò làm tình ngay với mẹ nó. Trong kinh BẢN SỰ có câu chuyện rằng:

Sau khi đức Thế Tôn thành đạo vô thượng dân chúng tin theo rất đông. Một vị thầy Bà La Môn có nhiều pháp thuật thần thông tìm cách đón đường tỷ thí thần thông hay tranh biện triết học. Quán biết điều nầy Thế Tôn dạy các thầy: “Hôm nay khi ta chưa nói, đại chúng tuyệt không nói với bất cứ ai điều chi” Cuộc du hành qua một khu rừng nhỏ đầy bóng mát Phật và thánh chúng ngồi nghĩ. Đạo sĩ xuất hiện mắng nhiết Phật và thánh chúng đủ điều kể cả thách thức tranh luận và tỉ thí thần thông. Phật và thánh chúng ngồi lim dim không nói năng. Ông ta nói đã thấy mệt, lại đúng giờ ăn trưa, ông ta lấy lương khô ra dùng Phật lại gần bảo:

– Ta tu hành nhiều năm nhưng có điều ta chưa hiểu muốn nhờ đạo hữu chỉ dạy ông có bằng lòng giúp không?

Đạo sĩ rung đùi bảo:
– Ta lúc nào cũng hoan hỷ sẳn sàng.

Phật nôn tồn:
– Tôi có ơn với một người, tôi đem quà tới tặng người đó, người đó không nhận tôi phải làm thế nào?

Ông ta may mắn:
– Thì đem về xài dùng chứ còn thế nào?

Phật kết luận:
– Thế những lời xấu ác ngài tặng tôi và môn đồ của tôi trước đây chúng tôi không nhận ác ngữ, xú ngôn ấy đi đâu?

Vị đạo sĩ Bà La Môn giật mình rồi như tự giác ngộ đứng dậy đảnh lễ Thế Tôn và xin làm đệ tử của ngài. Thế Tôn đỡ ông dậy và bảo:
– Thiện lai tỳ khưu. Kể từ đó ông dự vào hàng thánh Phật bảo chư tỳ kheo

– Đừng bao giờ ngậm máu phun người, trước dơ lấy miệng mình (Phật nói câu nầy trước khi đức KHỔNG PHU TỬ sinh ra)

Lại trong kinh Tứ Thập Chương Phật dạy: “Xúc Phạm người khác giống như người cầm một nắm cát bụi mà tung lên chiều gió nghịch” mình sẽ lãnh đủ.

CÔNG CHÚA NẮNG có tấm lòng chất trực đáng kính nhưng đừng gay gắt quá với người có lỗi lầm. Chỉ những chân thiện nhân mới có con tim khoan dung và độ lượng. Trong luật Sa Di có câu rằng: “Đi với thiện trí như đi trong mưa sương tuy không ướt áo nhưng ấm lạnh tự biết”

Tội lỗi vốn không có rễ nên không có di căn, từ đó chúng ta mới tu hành. Các bài viết đã được rút xuống, nhưng có bài học đừng bao giờ đưa lên mạng xã hội làm lu mờ và tổn giảm uy danh của tổ chức. các em nhớ “MỌI SAI LẦM ĐỀU LÀ BỊNH CÓ THỂ CHỬA CHỨ CHƯA PHẢI LÀ TẬT PHẢI CẮT BỎ” chúc các em vô lượng cát tường. Nếu có gì không phải hãy khoan dung cho anh nhé.

Kính thương!

(THỊ NGUYÊN)

621 lượt xem