
Vu Lan về trăng gác đầu non
Tiếng chuông đưa nghe xót xa lòng
Mẹ hiền ơi đêm về hiu quạnh
Dáng thu buồn nghe nhói tim con
Con đi qua muôn vạn nẻo đời
Nhưng mẹ ơi đường sao quá nhỏ
Đường bên mẹ mênh mông ngày đó
Con bước đi đi mãi khôn cùng
Đến bây giờ tất cả đều không
Đâu còn nữa hoa hồng cài áo
Cả đời con chưa tròn hiếu đạo
Nay ngậm ngùi thân phận mồ côi
Bao tháng năm xuôi ngược dòng đời
Rồi thu đến lệ rơi sầu nhớ
Cứ mỗi lần đến mùa sen nở
Tiếng chuông chùa gọi nhớ mẹ ơi.
Quảng Hoa PHAN HỒNG LIÊN
590 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…