(Pepsi hiện nay, ảnh do gia đình Chị NL cung cấp)

Hôm nay, Nguyên Linh xin được chia sẻ cùng quý anh chị em một mẫu chuyện rất thực giữa đời thường, chuyện như đùa nhưng lại là một điều không thể ngờ trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, ít nhiều nó đủ để minh chứng cho những giá trị chân lý của đạo Phật như: Nhân quả, nghiệp báo.

Tôi quen thân với một gia đình người Chị, có thể nói như là một người em, người con trong gia đình này. Những ngày cuối năm ngoái, một lần ghé thăm Chị, được mọi người đưa đi chơi đến thăm nhà người bạn, thấy những chú chó con vừa bỏ bú chạy lon ton theo chân mẹ đáng yêu quá, Chị ngỏ ý muốn xin một con về nuôi và được người bạn chị tôi đồng ý ngay.

Đây là giống chó lai giữa Bẹc-giê và chó ta, nên cả cha lẫn mẹ rất to xác, giọng sủa rất lớn, thuộc hàng dữ dằn, nhất là trong lúc chúng đang nuôi con nhỏ. Đây được xem là giống chó vốn dĩ rất khôn ngoan và trung thành, nếu được dạy bảo sẽ là “một người giữ nhà rất đỗi an tâm”… Sợ sẽ khó lòng đem được chó con đi, nên người bạn bảo chị tôi ra xe trước, còn tôi đứng ở cổng đợi để nhận nó. Khoảng 5p sau, tôi nhận chú chó con dễ thương, màu đen mượt, chân chấm vàng từ tay người chủ nhà giao, chạy nhanh ra xe và nổ máy đi ngay. Chị tôi bông đùa, em bồng nó suốt chặn đường dài, là người bắt nó về nhà, vậy em mang nó vào trong nhà luôn đi, Chị nghe người ta nói: “Chó con lớn lên sẽ giống tính cách người nào ẳm bồng nó đầu tiên và đem nó về nuôi”. Tôi cười và lặng lẽ mang nó vào nhà với niềm hy vọng lời của chị tôi nghe người ta nói là đúng…

Bẵng đi một thời gian, 8 tháng sau tôi mới có dịp ghé lại, đón tôi ở cổng ngỏ vẫn là chị, tiếng sủa dữ dằn khiến tôi giật mình nhìn lại thấy một chú chó to lớn với bộ lông đen thui, hai tai vểnh cao đang chạy từ trong nhà ra. Miệng thì sủa lớn nhưng khuôn mặt nó không tỏ vẻ hung tợn, những chiếc răng sắt nhọn được giấu kín trong khung hàm thay vào đó là chiếc đuôi đang ngoe nguẩy, mừng rỡ quấn quýt bên chân tôi. Chị rầy nó bởi nó đang gặm chiếc ba lô xách trên tay khi tôi vừa bước xuống xe: “PEPSI, PEPSI!”. Ah, thì ra con chó ngày nào giờ đây được chị tôi đặt tên là PEPSI, nó thật sự to lớn hơn tôi nghĩ, rất biết nghe lời nhất là khi mình rầy la nó một điều gì. Điều đáng ngạc nhiên là nó không xem tôi như là người xa lạ, tuy rằng lúc đó nó còn rất nhỏ và cũng đã 8 tháng trôi qua chứ có ngắn ngủi gì. Những ngày ở nhà là những ngày tôi cho nó ăn, vuốt ve và trò chuyện cũng như rầy la khi nó ngổ nghịch, phá phách. Những lần như thế, nó nằm sát xuống đất, mắt lim dim, khuôn mặt khờ khạo, chiếc đuôi ngoe nguẩy như đứa trẻ nép vào gốc nhà mỗi khi biết nhận ra lỗi của mình…… Thời gian trôi qua thật nhanh, tôi giã biệt về lại với công việc thường nhật sau 5 ngày ghé thăm gia đình.

Cách đây hai hôm, em tôi gọi điện, trong tiếng nấc nghẹn không thành lời, lắp bắp bảo rằng: “Anh ơi, con Pepsi bị người ta đánh gần chết, đầu nó bể một miếng, máu đổ khắp nơi, con mắt lồi ra ngoài rồi, chân nó không thể đi lại, người nó đầy vết thương, nó nằm một chỗ rên la… chắc là nó gần chết rồi anh ơi!”. Tôi nghe mà như chính thân mình đang phải mang thương tích ấy, hỏi lý do vì sao thì em không hề hay biết. Gọi điện thoại thì Chị bắt đầu thong thả mà kể lại toàn bộ câu chuyện như sau:

“Em biết không, Con Pepsi rất khôn, rất biết nghe lời và tuyệt đối chưa bao giờ cắn bất kỳ ai tuy rằng nó rất hung dữ, Nó giả bộ hung dữ và sủa rất to mỗi khi người lạ đến nhà. Biết là vậy như không bao giờ Chị cho nó ra đường để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra. Hôm qua, chị đi xe về, vừa mở cổng thì nó tuôn chạy ra như đã có sự chuẩn bị từ trước, nó luồn qua khe cửa và vồ lấy một Chú bé 11 tuổi ở cạnh nhà mình đang đứng chơi trước cổng. Nó đè chú bé xuống, ngặm lấy áo quần, cắn xé rách trang phục của cậu ta, làm cho cậu ta té và trầy sướt chân tay, nhưng tuyệt nhiên, nó không cắn hay làm tổn thương bất kỳ chỗ nào trên thân thể của chú bé. Chị hoảng quá nên vừa mắng nó vừa đánh vào đầu cho nó thả chú bé đó ra. Nghe tiếng gầm gừ và tiếng khóc của trẻ con, người Cha chú bé chạy ra thì thấy con mình người đầy vết sướt, trong lúc nóng giận và thương con, ông ta xách một cái xẻng, đánh tới tấp vào người Pepsi, phang bất kể nơi đâu và không chừa bất cứ chỗ nào trên cơ thể nó. Trúng hai nhát xẻng chí mạng, con Pepsi nằm một chỗ cựa quậy trong lúc ông ta vẫn tiếp tục những cú đánh tiếp theo với đôi mắt đỏ ngầu, mặt đằng đằng sát khí và nói trong tiếng giận dữ: “TAO SẼ GIẾT CHO MÀY CHẾT”……

Toàn bộ sự việc xảy ra trước mắt chị và những người trong nhà, nhưng không ai dám vào can ngăn với khuôn mặt và hung khí mà ông ta đang dùng để đánh con Pepsi, mọi người sợ sẽ xảy ra chuyện lớn hơn với sự tức giận lúc này của ông ta. Một lát sau, con Pepsi không còn nhúc nhích, chị khẽ thì thầm với ông ấy: “THÔI EM, NÓ NẰM MỘT CHỖ RỒI, NHƯ THẾ NÀY NÓ KHÔNG SỐNG ĐƯỢC ĐÂU, EM THA CHO NÓ ĐI…”. Bỏ cái xẻng xuống, chị và ông ta tức tốc đưa thằng nhóc vào Viện cấp cứu và khám bệnh. Về đến nhà, chị và các em rửa vết thương, thoa thuốc và mời bác sĩ thú y đến chăm sóc cho Pepsi mà lòng đau như cắt, mấy đứa đã không cầm được nước mắt khi thấy tình cảnh của con Pepsi như bây giờ. Tối đến, Chị qua nhà hỏi thăm cháu bé thì nghe người Vợ ông ta thưa rằng: “VỢ CHỒNG EM XIN LỖI CHỊ! ANH CŨNG THIỆT LÀ, ANH NÓNG QUÁ, MÌNH CŨNG LÀ PHẬT TỬ, ĂN CHAY NIỆM PHẬT, TỤNG KINH MÀ KHÔNG KIỀM CHẾ ĐƯỢC TÁNH NÓNG NẢY TỨC THỜI, NHỠ MÀ CON CHÓ CHẾT, CON MÌNH SẼ RA SAO…”

Sáng chủ nhật một ngày sau đó, ông ta đưa thằng nhóc bị con Pepsi đè, ngặm áo quần hôm trước đi tắm biển, cháu nhỏ ham chơi thiếu sự quan tâm của người lớn nên cháu đã bị chết đuối, đến nửa buổi chiều ngày hôm ấy người ta mới vớt được xác cậu ta lên và đưa về nhà khâm liệm. Là tình làng nghĩa xóm kề cận với nhau, chị qua thăm, chia buồn, phúng viếng và tiễn đưa cháu nó cùng gia đình. Người vợ lại gặp chị mà trần tình rằng: “CHỊ ƠI, ĐẾN GIỜ THÌ EM MỚI HIỂU RA, CON CHÓ CỦA CHỊ KHÔNG PHẢI CẮN THẰNG BÉ CON, MÀ NÓ CỐ TÌNH LÀM NHƯ VẬY ĐỂ CHÁU BỊ THƯƠNG, BỊ BỆNH MÀ KHÔNG ĐI TẮM BIỂN ĐƯỢC. CÓ LẼ NÓ MUỐN CỨU MẠNG THẰNG BÉ NHƯNG LẠI KHÔNG ĐƯỢC NÊN ĐỨA CON CỦA EM MỚI BỊ NHƯ THẾ NÀY. THẬT LÀ ĐAU LÒNG VÌ ĐÂY LÀ PHÚC PHẬN MÀ CON CHÓ ĐEM LẠI, VẬY MÀ VỢ CHỒNG EM KHÔNG BIẾT TRÂN TRỌNG…”

Quả thật, đến lúc này chị cũng không biết nói gì hơn và cũng không dám giải thích điều gì để tránh mang lại nhiều đau buồn và mất mát cho gia đình người ta. Về đến nhà, thăm con Pepsi sức khỏe đang yếu ớt, nó lếch từng xíu một vào trong gốc nhà không cho chị vuốt ve và cùng không chịu ăn uống gì cả, Nó như đang giận chị vì đã qua nhà cậu bé đó ở lại suốt một đêm mà không về nhà. Đến chiều tối, chị đem thức ăn mới cho Pepsi, thủ thỉ những lời xin lỗi và vuốt ve nó thì những miếng thức ăn mới được nó đưa từ từ vào miệng của mình…… Lòng chị thắt lại và nhỏ những giọt nước mắt khi nhìn Pepsi và nhớ lại những chuyện đã xảy ra tưởng chừng như đó không phải là sự thật.

Thế đấy các bạn ah, cuộc sống vốn dĩ muôn màu và diệu kỳ đến lạ lùng. Giáo lý nhân quả, nghiệp báo vẫn luôn là chân lý hiện hữu đâu đó trong cuộc sống, chỉ là ta mãi mê chạy theo tham ái, chấp ngã để rồi khi giật mình nhìn lại thì mọi việc đã đi quá muộn. Đâu đó trong cuộc sống, những ĐIỀU KHÔNG THỂ NGỜ vẫn luôn là bài học cho ta kịp thức tỉnh mà chuyên tâm tu tập trong cuộc đời này.

Nguyên Linh

613 lượt xem