
(Thân tặng quý anh chị áo lam là những người con xứ Huế)
Tuy không phải là người Huế, nhưng tôi luôn yêu Huế, một tình yêu không trĩu nặng nhưng cũng đủ để bản thân không bao giờ từ bỏ vùng đất được mệnh danh là chốn Kinh kỳ này…
Huế không kêu sa bởi những nét đẹp hiện đại và phố phường tấp nập, Huế lại càng không phải là nơi đua tranh, giành giựt như Sài gòn hoa lệ. Mà bởi Huế mang một vẻ đẹp trầm lắng, rêu phong và cổ kính như dòng sông Hương hiền hòa mát trong và thơ mộng. Đến với Huế tức là đến với núi Ngự thông reo vi vút giữa trời xanh, ngôi phạm vũ Từ Đàm đã chứng tri biết bao biến động trầm hùng của lịch sử dân tộc. Huế không lắm những chùa to Phật lớn, nhưng lại rất nhiều cảnh u tịch chốn già lam, là nơi sản sinh các bậc hiền tài, huệ trí và chân tu của thế gian. Huế của những sinh viên xa nhà, Huế làm cho nỗi buồn và nỗi nhớ chồng chất…
Huế, với vị trí địa lý là khúc ruột của miền trung yêu thương, chính vì lẽ đó mà Huế đã chịu quá nhiều thiệt thòi trong trái tim Việt Nam. Những trận đại hồng thủy biết bao lần nhấn chìm Huế trong biển nước để rồi Huế lại càng mang vóc dáng rêu phong hơn. Nếu ai đã từng đến với Huế, trái tim nhỏ nhoi sẽ chất chứa biết bao niềm thương cảm vô bờ. Thương cái nắng – cái mưa – cái lạnh – cái khó khăn, thiên tai lũ lụt của Huế. Rất nhiều người đến và đi với những cái gật gù: "Ừ Huế đẹp – Huế mộng – Huế mơ – Huế nên thơ. Và rồi cũng với những con người đó lắc đầu ngao ngán về cái lạnh – cái mưa – cái nắng của Huế…"
Huế từ ngàn xưa đến nay vẫn thế, dù bạn có xa cách 10 hay 20 năm sau thì Huế luôn là chính mình. Huế của những thi sĩ lạc đường ướt nhẽm tóc với những cuộc tình buồn chán và đương phương, sông Hương vẫn chảy êm đềm và lặng lẽ dưới chân núi Ngự Bình, Huế không xô bồ tấp nập… Không ai yêu Huế đến quên cả lối về, người ta toàn bỏ Huế mà đi vì sự bình dị của nó.
Nói như thế không phải là Huế xấu xa và đáng ghét! Xin một lần ghé thăm miền Thùy Dương cát trắng, để một lần Huế được phép tiễn bạn ra đi, rồi hơn một lần trong tim của chính bạn sẽ mãi khắc khoải niềm thương khi phải "giã từ Cố Đô" trong một buổi chiều "mưa trên phố Huế"…
Với tôi, Huế luôn là một phần máu thịt trong cuộc sống của mình, bởi tiếng nói của người Huế mang một chất giọng sâu lắng đến lạ kỳ, dẫu hơi khó hiểu nhưng cũng kịp làm rung cảm đến tận đáy tâm hồn đối với những người đã từng được nghe…
Xin được mãi là tình nhân của Huế, Huế ơi!
Nguyên Linh
1166 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…