TỪ BUỔI ANH ĐI
(Kính tặng anh Thị Nguyên)

Anh đi rồi mái lam buồn cúi mặt
Lá thư sen không còn nhỏ dòng châu
Tiếng chuông từ thoảng nhẹ giữa đêm thâu
Vầng trăng úa trên lâu đài hoang phế.
Nhịp cầu nối đón đưa bao thế hệ
Đến bây giờ huynh đệ phải chia ly
Anh trở về an trú cửa từ bi
Dòng lam sử ai ghi thời pháp nạn
Đời tăm tối bình minh chưa tỏa sáng
Giữa rừng lam sắp cạn bóng đa già
Bao nhọc nhằn gian khổ tháng ngày qua
Để gìn giữ mái nhà lam yêu quý
Cao ánh đuốc soi niềm tin chân lý
Chí kiên cường vô uý giữa phong ba
Những tâm tình sen trắng đã lan xa
Mang theo cả bao la lòng Phước Việt
Con tàu bỏ sân ga buồn chi xiết
Khói Lam chiều tha thiết lững lờ bay
Nắng tàn thu đã khép lại một ngày
Người anh kính cũng đã thay màu áo
Rồi từ đây trên bước đường đời đạo
Khói hương trầm trên áo có còn vương
Xin nguyện cầu cho tròn nghĩa yêu thương
Hầu phụng sự trên con đường chánh thiện./.

Quảng Hoa _ Phan Hồng Liên

618 lượt xem