
Sương treo đầu cỏ lung linh
Xin cho ta gởi giọt tình lên sương
Ta đi qua cõi vô thường
Yêu mùa sen nở bên vườn hoa xuân
Mỗi chiều nghiêng bóng ta huân
Nghe mùa hương của núi rừng bay qua
Quay nhìn trong cuộc đời ta
Khác chi ngọn cỏ sương sa ven đường
Để rồi lệ đẫm lên sương
Ngàn năm một kiếp tang thương bao lần
Cuộc đời như áng phù vân
Chân trời góc biển bụi trần phiêu du…!
Quảng Hoa Phan Hồng Liên
724 lượt xem
Tin khác
Nam Mô Lâm-tỳ-ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Mỗi độ tháng tư mùa sen nở lại về, lòng người…
HƯƠNG HIỆP KỴ Vọng từ trùng khơi, áo Lam ngời Tiền nhân mở lối, giữa mù khơi Khai sáng ngát hương hoa sen trắng Chốn Già Lam vọng tiếng chuông…
NAI GIÓ VÀ CỎ MẬT Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc…
Ca khúc MẸ Thơ : Quảng Hoa, Nhạc : Tâm Vương, Hòa âm & Ca : Viên Dung
NHỮNG NỐT NHẠC THẦM LẶNG Phụng thân mến, Chị cứ ngỡ rằng chị em mình còn có dịp được làm việc chung qua những lần thực hiện kỷ yếu như…