CUNG VĂN TIỂN THẦY
(Cung kính dâng thầy qua nghệ sĩ KHÁNH VÂN )
(Giáo Sư Tiến sĩ Trần Văn Khê đã qua đời ngày 24-06-2015 tại TP/HCM).



Trời Sài Gòn giữa hạ mưa to, cây cối oằn người tơi tả kinh qua một cơn bão nhỏ như nói lên niềm nhói đau khi trên cuộc đời mất đi một vì sao thật sự đa tài trên bầu trời âm nhạc Việt Nam. Tôi chỉ là một gã quét lá đa trên nền sân SEN TRẮNG tờ báo lá cải nhưng lại là chút MANI còn sót lại, hiếm hoi thay, trong môi trường xhcn hôm nay.


Giáo sư tiến sĩ Trần Văn Khê, một ngôi sao sáng trên diễn đàn văn học nghệ thuật Việt Nam vừa mới qua đời. Dù cho rằng thấy thuận thế vô thường, ra đi khi đã gần trăm tuổi giữa muôn trùng tranh luận thị phi. Vì biết bao nhiêu người mạnh khỏe sống sờ sờ ra đó mà NGỌ ơi! Ngọ đã chết từ bao giờ. Thầy về Việt Nam là lá rụng về cội, là cóc quay đầu về núi là thể hiện cái đạo lý: Uống nước nhớ nguồn, Tôn sư trọng đạo tri và báo ân sâu xa. Nhờ Kinh qua Khánh Vân, Ngọc Hải thầy mới biết GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM và đã đăng đàn trao lại tuổi trẻ hôm nay GIA TÀI CỦA MẸ qua thiền ngữ dân ca ba miền đậm đà Lý ngựa Ô, Lý con Sáo, Lý qua cầu mà không phải ở bất cứ nơi đâu người ta cũng có được. Cách xướng âm mẹ hiền QUAN THẾ ÂM từ Bắc vô Nam như khởi xuất một trường âm bất tận. Ngài đã đứng khỏi tòa sen, ra khỏi chùa chiền, lên rừng xuống biển, lên núi xuống hồ. Chúc Linh cũng đã có công to chuyển Từ Bi âm thành Hải Triều âm phổ độ nhắc cho người chơn tâm hằng tỏ, giác tánh không mê ngộ lý chơn thường, không nhầm nhân quả. giữa những biến thái của nền văn hóa sa đọa hôm nay.


Sen trắng không hay, những người trải thân làm Sen Trắng không tài. Nhưng phẩm bình Sen Trắng những cây bút thép chính chuyên cũng phải lắc đầu ngại bởi chư Tăng thạc đức, những học giả chánh chuyên cũng chấn tích qua đây như quí ngài Tuệ Sĩ, Thái Hòa, Minh Chiếu, Minh Tâm, Nguyên Hiền, Hạnh Hải, những nhà thơ một thời gây sóng gió Hàn Phong Minh Đạo Tuệ Nguyên, Phổ Đồng, những nhạc sĩ đã trải đời mình theo những cung bậc tâm tình như Lê Cao Phan, Tâm Bản, Bửu Ấn, Như Vinh, Nguyên Truyền và còn biết bao nhiêu người khác nữa đã góp gió đưa hương Sen trôi nổi giữa đất trời. Và bây giờ thầy ung dung rong chơi trên mây nước mù khơi, bầu trời đất Việt, tên tuổi thầy đã góp phần làm hiển vinh đất nước mà không cần mưa móc lợi lộc cho riêng mình. Phật Giáo Việt Nam đã vinh danh dân tộc mời thầy về để Phát triển quê hương. Những năm tháng cuối đời, với chiếc xe lăn bé nhỏ Khánh Vân đã đưa thầy đi đây đó nói về cái hay cái đẹp của nền âm nhạc ca cổ nước mình. Đầu thầy nói bằng những lý luận anh minh. Miệng thầy ca ngâm âm trình dẫn chứng, tay thầy luyến láy trên những cung bậc tiếng đàn.


Vốn xuất thân ngành Tây Y nhưng không hành nghề bác sĩ. Được đào tạo từ ngành ngoại giao, nhưng không hành nghề chánh trị, mà chữa cái đau nhân sinh trong môi trường suy lý bằng tuyệt kỹ âm thanh của những tiếng đàn. Đưa tiễn thầy đi, GĐPTVN không mặc áo LAM không mang theo kỳ hiệu, nhưng đầu đêm suốt sáng đã tán thán cuộc đời thầy bằng âm sắc có không giữa biển trời gió mây. Cung văn hôm nay, không cùng đọc trong giờ truy điệu mà là đưa tay cho nghệ sĩ Khánh Vân để vào lúc giữa đêm giờ tí giữa khói hương trầm thủ thỉ với thầy thôi. Thầy Phước Trí đã âm thầm đưa ban kinh sư dùng lối TÁN NHẤT ĐIỆN hơi ai để đưa thầy thoát hóa siêu sanh. Phần còn lại cho đàn hậu thế Khánh Vân phải nổ lực viết lại hành trạng của thầy giữa cuộc thể, rõ không phải là dễ, trước bão bùng của sự thế đầy rẫy thị phi.! . . .


Tuy bây giờ, tôi đã ra đi không còn coi SEN TRẮNG nữa, nhưng điệu lý của SEN TRẮNG là bất khả tư nghì, cảnh sách và nhất tâm cung tiễn hương linh. NHẤT ĐIỆN hề NHẤT ĐIỆN tề phi./.


Thạnh không.

365 lượt xem