Viết cho Anh Em một nhà của tôi
Viết để lỡ khi không còn viết được
Anh Em của tôi, xa gần …
Mây trôi ,nước chảy …
Kẻ mất, người còn …
Người ra đi mang theo hoài vọng, kẻ còn ở lại vẫn khắc khoải ưu tư. Nguyện vọng xây dựng lại ngôi nhà đang ở, là tiếng thở dài đầy mệt mỏi của những ai có liên hệ đến ngôi nhà chung đang ở. Ngày nay, như đã hơn một lần có ý khai duyên …
Phải chăng hành trang của mỗi người có liên hệ đến ngôi nhà chung nầy, trong sứ mạng tự khoác vào mình tính chất đặc thù, mà khả năng đạo đức không thể tách rời, trí thức và kinh nghiệm chưa thực hiện ngang nhau. Tâm niệm vô ngã, vị tha, thương yêu đùm bọc, sách tấn nhau dũng mãnh, đồng thời noi gương cho thế hệ “hậu bối”, điều phục thân, tâm khẩu, ý, mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh, bằng cử chỉ, bằng hành động, bằng ngôn ngữ, tác phong, như chưa được thể hiện đúng nghĩa.
Đã đến lúc chúng ta hãy nắm tay nhau, bắt đầu xây dựng lại ngôi nhà đang ở, để góp phần xây dựng một thế giới mới. Chúng ta hãy cùng nhau làm lại từ đầu.
Các Anh Em của tôi ! Chung quanh chúng ta đã có quá nhiều đau khổ, quá nhiều lý luận hơn thua, quá nhiều tranh biện đúng sai, dạng thức dung hòa giữa mình và người, vẫn chưa thấy được cái chung cùng của niềm vui, nỗi khổ. Mốc xích từ duyên khởi của nguyên lý “Bất Nhị”, vẫn là quá khứ bất hạnh, nên xẩy ra nhiều thảm kịch trong ngôi nhà chung đang ở, có ảnh hưởng đến kiếp sống con người. Chúng ta còn đợi chờ gì nữa mà không ngồi lại tìm cách giải quyết và chấm dứt hiện trạng đó, để cùng chuẩn bị cho ngày mai, ngôi nhà đang ở được tươi sáng hơn.
Bây giờ, các Anh Em và dĩ nhiên có tôi, hãy tiếp sức cho nhau, hãy cùng nhau can đảm ngồi lại, đứng lên xây dựng lại ngôi nhà chung lý tưởng của chúng ta, hầu góp phần tranh đấu cho lý tưởng nhân loại. Các Bậc tiền nhân đã để lại lời khuyến dạy, chúng ta phải sống cho xứng đáng, cho có ý nghĩa. Cả cuộc đời, những ai đã đắp xây một thiên đường hạ giới, nhưng sức đập của một cánh chim đại bàng cũng đâu có thể xua đuổi nổi đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời. Chúng ta cần có nhau, Anh Em cần có nhau, hãy đến với nhau, hãy giúp nhau hợp quần, hãy cùng nhau đứng vững đôi chân trần, trên sỏi đá cạm bẫy của cuộc đời, và chúng ta cùng bước chung với nhau, Anh Em của tôi ơi !
Người viết, cũng thiết tha được yêu cuộc đời nầy, yêu thương nhân loại, yêu tất cả hữu tình, yêu cả thiên nhiên đang dang rộng đôi tay che chở cho người đang học viết, cũng như các Anh Em của tôi đang đón nhận ân của đất trời nuôi dưỡng trong ngôi nhà chung đang ở. Con người, trong đó có Anh Em của tôi, vẫn luôn là loài tuyệt vời nhất, mà ngôi nhà kia, trái đất nầy đang cưu mang.
Người viết bất mãn, tuyệt vọng hay chán nản, mệt mỏi, cũng như các Anh Em của tôi, mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy mọi vật xung quanh sụp đổ dưới chân mình. Các Anh Em, chúng ta cần phải thay đổi hiện trạng nầy ngay lập tức, ngay bây giờ, phải chăng một thế giới chung cùng, lại có phải có quá ít Hạnh phúc và An lạc (?) Chúng ta phải thay đổi, cần thay đổi, cần phải bắt đầu xây dựng lại cuộc đời mới.
Anh Em của tôi thấy đó ! Ngôi nhà như đã vỡ nát ra từng mảnh vụn rồi, thế giới nầy cũng vậy ! Những mãnh vụn rời rạc mà trước kia đã có thời từng đan kết lại với nhau trong một ngôi nhà chung cùng, trong một thế giới cộng đồng. Nhưng nay, thì có quá nhiều chia rẽ, có quá nhiều riêng biệt, lẻ loi … Như không còn ai tin tưởng ai nữa, không còn ai chung sức, không còn ai một lòng nữa. Ngôi nhà chung đang ở, với bốn vách tường ngã nghiêng, xiêu vẹo. Tôn giáo chia rẽ, Đạo Phật Việt phân chia, quốc gia xung đột, xã hội điên cuồng, con người lạc lõng hận thù, nghi kỵ … Cuộc đời, đâu cũng đầy dẫy tương tàn, đổ vỡ như vậy, chúng ta còn tiếc rẻ gì mà không dám đứng lên thay cái cũ hiện tại, xây làm lên cái mới. Chúng ta hãy bẻ gãy phân chia vòng tròn, khuôn mòn lối cũ đang ràng buộc, uốn nắn, để có thể san xẻ tự tại, an nhiên với mọi người những huyền thoại, những ước mơ và những lời cầu nguyện chung nhau một ngôi nhà. Tin tưởng rằng, chắc chắn chúng ta sẽ làm được và làm tốt đẹp hơn hôm nay.
Chúng ta phải thay đổi cuộc đời chúng ta, chúng ta phải thay đổi con đường chúng ta đang đi. Chúng ta phải kiến tạo lại ngôi nhà chung đang ở mới mẻ hơn, góp phần kiến tạo thế giới mới, một thế giới hoàn chỉnh hơn, với “tâm hồn sáng tươi, chan chứa niềm vui, đem bao chí cường ngợi ca Đạo thiêng” !
Đã đến lúc chúng ta phải bắt tay nhau làm việc, nỗ lực hơn nữa, tinh tấn hơn nữa đến hơi thở cuối cùng, đắp xây lại ngôi nhà Cộng Đồng Hoa Sen nhân bản tuyệt vời. Xa hơn nữa
Đã có quá nhiều chiến tranh, đã có quá nhiều chết chóc, qua lịch sử loài người, từ ngày khởi thủy đến nay, bao chiến tranh, bao chia rẽ, bao hận thù, vẫn sẽ tiếp diễn liên tục y như trong Trường Bộ Kinh (Dìgha Nikàya) (Collection of Long Discourses), Đức Thế Tôn đã dạy, cách đây 2559 năm. –“Chúng sanh sẽ trải qua những khiếp nạn kinh khủng, vì quả báo kém tu nhân lành ; sẽ đến một ngày mà lá cây chạm vào nhau, cũng tiết ra chất độc để diệt trừ nhau, con người chỉ giành với nhau một giọt nước, cũng tận dụng binh đao, vũ khí để giết hại lẫn nhau. Thiên tai, núi lửa, bảo lụt, hỏa hoạn, cuồng phong, biển động, đất lở …, sẻ đến ngày tuổi thọ con người, chỉ có 5 tuổi cho người Nam và 10 tuổi cho người Nữ”.
Thật vậy ! Đã đến lúc phải chấm dứt phân chia, khập khễnh chia phôi lối mòn, chấm dứt sự sát hại lẫn nhau, chấm dứt chiến tranh, chung sống Hòa Bình, chung cùng ngôi nhà chung đang ở.
Chúng ta cần tạo ra những biểu tượng lý tưởng mới, những tín hiệu mới, những đối xử mới, con người mới. Với những trang bị mới mẻ đầy năng lực, đầy tình người, dồi dào sức sống và lý tưởng sẳn có của chúng ta, chúng ta sẽ đánh bóng lại Ngôi Nhà Chung Đang Ở, đánh bóng lại địa cầu nầy, sẽ lấp đầy những lỗ hổng của bao năm qua, chúng ta sẽ sống trong Niết Bàn thường hằng, an nhiên ngay trong hôm nay, ngay trong hiện hữu.
Ngôi nhà mới đó, thế giới mới đó đang chờ chúng ta, những con người mới: Dám sống, Dám nói, Dám làm !
“Râu ria” Anh cả C2H còn đó ! Những gì Anh cả C2H nói với tôi còn đây !
Bấy nhiêu lời, của một người Đạo Đời còn non kém, với tuổi Áo Lam lưng vá, quần treo, nên chẳng dám luận bàn thêm.
Xin cám ơn Anh Em của tôi đang lắng nghe “tiếng kêu của hạt cát trên sa mạc”.
Hãy về với nhau ! Đừng đổi thay !
-Một bình minh mới. Một mặt trời mới
Những nụ hoa mới. Một con người mới !
Một vị Phật mới, xuất hiện !
Kính chào Vô Ngại !
ĐTR-HC
Cuối năm 2015
845 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…