Rời đại ngàn, Em xuôi về với biển
Miền thùy dương, bóng mát tỏa êm đềm 
Có phải chăng em từ phương xa đến
Dòng suối ngoan, e ấp chảy quanh em 
Đá ngây ngô; nhìn em đá hỏi 
Từ phương nào, em mang đến vần thơ 
Chưa gặp em, nhưng đã yêu tự bao giờ
Em đứng đó, áo dài Lam trong gió
Suối hiền hòa ngơ ngẩn ngước nhìn em 
Suối và đá với trái tim thổn thức 
Bởi Hương Lam tỏa ngát giửa không gian 
Rồi ngày mai em về với đại ngàn 
Suối và đá ngàn năm còn lưu nhớ 
Áo dài Lam; mắt nhìn em bở ngở
Cỏi thần tiên hay mộng ảo hôm nay
Hẹn bao giờ bao giờ hẹn nơi đây
Áo Lam xỏa,bóng trời mây phiêu lãng
Thời gian ơi! Sẻ quay về dĩ vãng
Ký ức này sẻ mãi mãi không quên

Ngọc Lộ (Đăk Lăk)


298 lượt xem