Thương quá Miền Trung

Miền Trung ơi mỗi một năm lũ lụt
Bao đọa đày ập phủ Dân Miền Trung
Thêm đắng cay thêm nghiệt ngã cơ cùng
Đành gánh chịu những gì phải gánh chịu
Hết đời ông đời cha đến con cháu
Đất khô cằn sỏi đá thở tháng năm
Nhà quẹo xiêu kèo cột đỡ mái tranh
Hễ giông bão mọi tơ mành quét sạch
Nắng đổ lửa suối sông khô nức nẻ
Mưa dầm dề nước trút ngập mênh mông
Mùa màng tiêu lúa mạ ũng ruộng đồng
Nhà cửa trôi bồng bềnh cơn bão lũ
Tiếng kêu cứu hãi hùng vang ơi ới
Thêm cụ già nước cuốn mất chìm sâu
Thêm bé thơ tay vẫy vẫy thôi rồi
Lũ với lụt sụt sùi chan nước mắt
Vốn đã nghèo hỏi còn gì để mất
Còn chi đâu mà manh áo chén cơm
Nhìn tới lui sạch bách với trống trơn
Đêm đêm ngủ chập chờn tay vắt trán
Cù Mông ơi có thương không Ghềnh Ráng
Hải Vân ơi còn nhớ đến An Khê
Mô tê răng rứa đeo đẳng chi hè
“Nẫu ơi nẫu, trời quơi” bao thống nỗi
“Miền Trung nghèo lắm ai ơi
Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn
Trời hành cơn lụt mỗi năm”
Miền Trung thương quá, nặng oằn Miền Trung.
03-12-2016
TNT Mặc Giang
844 lượt xem
Tin khác
Nam Mô Lâm-tỳ-ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ Thị Hiện Đản Sanh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật Mỗi độ tháng tư mùa sen nở lại về, lòng người…
HƯƠNG HIỆP KỴ Vọng từ trùng khơi, áo Lam ngời Tiền nhân mở lối, giữa mù khơi Khai sáng ngát hương hoa sen trắng Chốn Già Lam vọng tiếng chuông…
Kính lạy các bậc Tiền Nhân
Chúng con về Hiệp Kỵ
Ngày về nguồn, gốc cội thiêng liêng
Nhớ thuở xa xưa mạng mạch thống truyền
Ơn đức lớn bậc khai đường, mở lối…
NAI GIÓ VÀ CỎ MẬT Thành Ba La Nại thuở xưa Có vườn ngự uyển của vua trong này Ông làm vườn chăm chỉ thay Hàng ngày chăm sóc…
TVGĐPT – Vua Trần Nhân Tông[1] là một minh quân đời thứ 3 triều Trần. Từ lúc còn là Thái tử, Ngài đã được vua cha cho học Thiền cùng…