
Con còn nhớ những ngày lam lũ gia đình khó khăn, mẹ đã đứng vững trên đôi chân của chính mình để nuôi anh em chúng con ăn học và khôn lớn. Con vào trường trung học Lê Hồng Phong mẹ tặng cho con chiếc bàn bằng mica để con làm góc học tập. Lúc bấy giờ chiếc bàn này đang là thời trang của các văn phòng công ty, nhà thì nhỏ nhưng chiếc bàn lại to, to như hy vọng của ba mẹ về tương lai của đứa con trai út này. Rồi con cũng đậu đại học như mơ ước của ba mẹ, nếu ngày con hay tin mình đậu đại học con vui một thì ba mẹ vui gấp bội phần. Suốt thời gian con thi đại học căn phòng của ba mẹ đã trở thành vương quốc của riêng con, con ăn tại đây, ngủ tại đây và cũng học tại đây. Bao nhiêu là sách bao nhiêu là vở được bày la liệt trong phòng, giờ suy nghĩ lại để con được yên tĩnh học thi ba mẹ đã phải dọn ra ngoài ở con thật ấy nấy…
Năm năm sau ngày con tốt nghiệp đại học Bách Khoa bên cạnh con có bạn bè, có đoàn sinh của con – lúc này con đã là đoàn trưởng đoàn thiếu nam, có chị Liên đoàn trưởng, anh thư ký đơn vị và hơn hết bên cạnh con còn có gia đình – có anh chị và ba mẹ. Nhìn ba mẹ thay nhau choàng chiếc áo tốt nghiệp của mình con biết ba mẹ vui lắm. Gia đình của mình dường như hạnh phúc hơn, mọi thành viên trong gia đình dường như vui hơn và iêu thương nhau hơn, con thấy ấm áp biết bao và trong lòng con luôn nhớ mãi về hình ảnh người mẹ iêu đã bên cạnh con sớm hôm từng ngày.
Giờ đây con đã lập gia đình, nhưng mẹ vẫn lo cho con về việc ăn uống, việc gia đình, việc vợ con…con thì đã bận rộn hơn với mưu sinh với cuộc sống nên ít có thời gian nghĩ về mẹ cũng như thời gian để mẹ con mình bên cạnh nhau, nhưng con vẫn quỳ bên mẹ mỗi độ Vu Lan về. Nước mắt của con và của mẹ vẫn chảy khi con quỳ bên cạnh mẹ…Con không biết nước mắt mẹ rơi vì lí do gì nhưng con thì nước mắt cứ tự nhiên tuông ra, con không nghe được giọng của người dẫn chương trình đang đọc gì về ý nghĩa của việc dâng quà, trong đầu con cứ luôn nghĩ về những lỗi lầm đã gây ra cho mẹ iêu. Con nghĩ mẹ cũng không bao giờ nhớ tới những lỗi lầm của con vì mẹ vốn thương con vô bờ bến, nhưng những lồi lầm oái ăm ấy cứ hiện về rõ ràng mồn một bên cạnh con như nó mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Mùa Vu Lan lại về với những người con Phật, con xin mượn bài viết này để nói với mẹ một câu duy nhất: Mẹ ơi! Con thương mẹ lắm mẹ ơi.
EM VÀ TÔI

1062 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…