Như chúng ta biết, bất kỳ đứa trẻ nào khi lọt khỏi lòng Mẹ đều cất tiếng khóc chào đời. Cho dù đứa trẻ không chịu khóc thì bác sĩ hay những y tá cũng phải nhéo một cái thật đau để buộc đứa trẻ phải khóc thét lên. Đó như mà một quy luật tự nhiên mỗi khi chúng ta được sinh ra, và hành động nhéo trẻ con như là một quy định, một kinh nghiệm bất thành văn của những người làm công tác hộ sinh…

Với hành động đầu tiên trong cuộc đời với tiếng khóc ấy của trẻ con, theo hiểu biết của cá nhân, Nguyên Linh chỉ có thể xem xét và lý giải theo hai quan điểm Khoa học và Duy tâm như sau:

Theo khoa học: Đứa trẻ được hình thành từ tinh Cha và noãng Mẹ, chín tháng nằm trong bụng là chín tháng được nuôi dưỡng bởi sự hấp thụ các thực phẩm từ người mẹ cũng như những dưỡng khí mà mẹ cung cấp cho. Bởi sự khác biệt ở môi trường bên trong (bụng mẹ) và bên ngoài (cuộc sống thực tại), cũng như đứa bé không thể tự mình làm những việc đó, nên mỗi khi được sinh ra, vừa lọt khỏi lòng mẹ, đứa trẻ phải cất tiếng khóc chào đời. Tiếng khóc thét ấy để các bộ phận cơ thể như: phổi, thanh quản, tim, gan… bắt đầu làm quen với môi trường mới, thực hiện những chức năng chính của từng bộ phận, giúp đứa trẻ kịp thời hòa mình vào cuộc sống mới, một môi trường mới. Và cũng có thể được hiểu tiếng khóc đó như là một sự thông báo cho người mẹ biết, ca vượt cạn của mình đã thành công, chính thức báo hiệu một hài nhi thân yêu với chín tháng ròng rã chờ đợi nay đã được khai hoa, nở nhụy.

Theo Duy tâm: Đứa trẻ được hình thành trên ba yếu tố là Nhân – Duyên – Sanh bởi cha, mẹ và con. Trong kinh Báo Ân Cha Mẹ, Phật dạy tháng đầu tiên hình thành một người con như sau: “Thai mang một tháng như hạt sương rơi trên cỏ, tan tụ rất mong manh”. Sự hình thành hạt sương con này ở ngay nơi TỬ CUNG của người mẹ, vậy TỬ CUNG là gì? TỬ là con – CUNG là cung điện. TỬ CUNG thật ra là cung điện của người con. Tại sao ta có thể nói đó là Cung Điện của người con, lý do ở chỗ: Đứa trẻ được sống trong một môi trường rất tốt, không làm bất cứ một việc gì mà cũng vẫn hiển nhiên được tồn tại như mà một vị vua. Ở đó không phải dính những tạp chất cáu nhiễm của cuộc đời, không phiền muộn tranh giành thiệt hơn bủa vây. Hít thở có mẹ hít dùm, ăn uống đã có mẹ ăn dùm. Cha đi làm kiếm tiền, mua sữa, chất bổ cho mẹ ăn cũng ăn dùm cho con, mẹ nuôi lớn thai nhi bằng những thực phẩm tốt nhất, nhiều tiền nhất, tình yêu thương bao la nhất, sự chăm sóc chu đáo và ân cần nhất của cả cha lẫn mẹ. Đó là chưa nói đến việc thường xuyên, đứa trẻ lại được Cha mẹ nựng yêu, trò chuyện, mở nhạc cho nghe vào mỗi tối trước khi đi ngủ. Gặp trẻ ngổ nghịch, lại còn đạp và quậy phá vào bụng mẹ, khiến mẹ phải đau, nhưng đó lại là một niềm vui sướng biết nhường nào của người mẹ…… Với những điều kiện tối ưu như vậy, ta không gọi là Cung Điện của người con thì quả thật là thiếu xót rất lớn!

Vậy rồi chín tháng trôi qua, đến một ngày nào đó sắp trường thành, như là một quy luật tự nhiên, là lúc đứa trẻ phải tự mình ra khỏi lòng mẹ để bắt đầu một cuộc sống mới. “Ta đang ở trong một CUNG ĐIỆN sướng đến thế, bắt người ta phải rời khỏi cung điện ấy, bỏ lại nơi sung túc ấy, ta không tức, ta không ấm ức, ta không khóc sao được đây, đó là tiếng khóc chào đời vậy!”. Phật dạy: “Đời là bể khổ!”. Tiếng khóc chào đời của trẻ con như báo hiệu nó đã bắt đầu một cuộc sống vốn dĩ là KHỔ. Khổ vì tất cả mọi sự xuất hiện trên thế gian này đều vô thường, đều nằm trong chu kỳ Thành – Trụ – Hoại – Không. Nghĩa là xuất hiện, rồi có mặt một khoảng thời gian, rồi thay đổi, rồi hoại diệt…

Với sự hiểu biết có phần nông cạn, đôi lời biện giải đối với vấn đề “Tiếng khóc chào đời” không sao không tránh khỏi những thiếu xót thường tình, rất mong được chia sẻ đôi dòng cùng quý anh chị em để chúng ta có thể trao đổi, học hỏi nhau nhiều hơn.

Thân ái!
Nguyên Linh

2029 lượt xem