(GĐPT Thiện Hoa 6 nay là GĐPT CHÁNH GIÁC, BHD Quảng Đức Sài Gòn)
Chiều nay, Chủ nhật 22/9/2013 – chúng tôi chào cờ Thiện Hoa 6 lần cuối, để rồi sau đó có lẽ không còn cơ hội nào nữa. Tiếng hô của chị trưởng Tâm Phương Tịnh: “Thiện Hoa” – Toàn Gia Đình đáp lời: “Tiến”, lá cờ quen thuộc được chị Diệu Trúc giương cao và hành khúc “Ngợi ca Đạo Thiêng” đã vang lên lần sau cùng, qua trọn vẹn 10 năm chung sống buồn vui cùng đơn vị. Bài ca chính thức của đơn vị trỗi lên hùng hồn, mãnh liệt, nhưng cũng chút ít ngậm ngùi khó tả. Có lẽ ý niệm một cái kết thúc cho cụm từ “Thiện Hoa 6”?
Nhớ ngày nào, ôm tấm cờ xanh trong tay còn thơm mùi vải mới, chúng tôi nâng niu luồn trụ cây vào lá cờ để chuẩn bị cho những nghi thức chào cờ thường kỳ. Thật thú vị biết mấy! Người ta thường nói “màu cờ sắc áo” thì đúng là ở đây, lớp lớp anh chị em chúng tôi đều trân trọng, giữ gìn sắc áo màu cờ, không để hoen ố, không nhiễm ô. Gìn giữ bằng cả tâm ý trong sạch, tươi sáng nhất.
Nhớ ngày ấy, ngày hân hoan được chính thức gọi tên “Thiện Hoa 6”, ngày được giương cao lá cờ sen trắng, ngày cất cao giọng “Ngợi ca Đạo Thiêng” mà niềm xúc động cũng dâng tràn. Và hôm nay, có lẽ lần thứ hai, niềm xúc động cũng trào dâng, khi xếp lá cờ cũ từng chứng kiến biết bao đổi thay của đơn vị. Lớp lớp anh chị em lần lượt vào Gia Đình, rồi vì những lý do nào đó, có người lại dứt áo ra đi. Nhưng mỗi Chủ nhật, cờ sen trắng “Thiện Hoa 6” vẫn tung bay trước gió, thảnh thơi, vô lo.
Xin tạm biệt “Thiện Hoa 6”, tạm biệt một thời gian 10 năm reo lớn reo mạnh khẩu hiệu Gia Đình để bắt đầu cho chuỗi hoạt động hàng tuần vui vầy bên nhau. Tạm biệt tiếng reo quen thuộc: Tiến! Tiến bước trong Ánh Đạo Vàng toả lan.
Xin được ngất ngây hát lần sau chót bài ca đã vọng vang một góc chùa những chiều Chủ nhật.
Hành trình đi về cũng sẽ chỉ là đi và về. Lớp sóng sau xô đẩy lớp sóng trước. Có thể xếp lại những hoài niệm, ký ức cũ xưa để chào đón một tương lai xán lạn, huy hoàng hơn? Ngày bình minh đã điểm. Bước ngoặt cho Thiện Hoa 6 dần tỏ rạng phía chân trời. CHÁNH GIÁC là sự tiếp nối, là hy vọng vươn lên, ươm mầm cho chồi xanh bừng dậy.
Rồi mỗi chiều Chủ nhật, lá cờ sen trắng lại tung bay, bài ca CHÁNH GIÁC được cất lên nâng cao những cánh chim bằng, bỏ lại đằng sau màn u mê tăm tối, như Thiền sư thõng tay vào chợ, mỉm nụ cười vi tiếu trên môi.
CHÁNH GIÁC nay đã choàng tỉnh, THIỆN HOA 6 xưa đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử Nhà Lam.
(Bài viết rút từ Đặc san Chu niên 10, GĐPT CHÁNH GIÁC, 2013)
868 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…