CHIẾC ÁO ĐÊM GIAO THỪA.
Trong căn nhà ổ chuột diện tích không quá mười mét vuông, thiếm Tư loai hoai lục trong chiếc thùng carton đã củ tìm một vài chiếc áo cho hai con mà thiếm đã thức qua nhiều đêm ráp nối những mãnh vải vụn do cô thợ may ngoài đầu con hẻm thải ra. Bổng thiếm trố mắt nhìn chiếc áo mới toanh may bằng vải kim tuyến nhấp nháy đắt tiền. Thiếm hung hổ gọi Liên và Tý đang rong chơi ngoài hẽm tưởng mẹ chưa về. Nghe tiếng gọi, hai trẻ dừng cuộc chơi ù té chạy về nhà chào mẹ. THiếm Tư liếc mắt nhìn về phía Liên quắt mắt bảo: Chiếc áo nầy ở đâu ra? Còn chiếc áo mẹ may cho con mấy hôm nay, giờ đang ở chốn nào?
– Thưa mẹ! Đây là chiếc áo của chị Tú Anh con bà Mạnh, chị ấy năn nĩ đổi lấy chiếc áo của mẹ may cho con.
– Con hãy đem chiếc áo nầy và trả lại cho bà Mạnh và xin chị Tú Anh cho em xin lại chiếc áo cũ.
Liên đưa mắt nhìn chiếc áo Kim Tuyến đầy luyến tiếc và chân thành hỏi mẹ:
– Chị Tú Anh năn nĩ con đổi cho chị ấy chứ con có ăn cắp đâu mà mẹ bảo con làm thế?
– Con cứ làm như mẹ bảo, những thứ áo quần thời trang đắc giá không dành cho hạng buôn thúng bán bưng như mẹ con chúng mình. Chuyện đổi áo chị Tú Anh biết, con biết, trời đất biết, nhưng chung quanh đây không ai biết và tin đó là sự thật. Mẹ tin con ngoan, thực hiện ngay đừng để cho quá trể.
Liên rơm rớm nước mắt ôm chiếc áo kim tuyến được xếp ngay ngắn vào lòng đi qua nhà bà Mạnh. Khi Liên định bấm chuông thì tiếng bà Mạnh quát Tú Anh thật lớn:
– Cho mầy ăn học đến chừng nầy mà sao tối dạ thế? Mầy có biết là chiếc áo ấy giá trị cả hơn bạc triệu không? Không biết con nhỏ Liên ăn mày ấy nó đã cho mầy ăn bùa thiêng thuốc lú gì mà đem chiếc áo hàng hiệu đổi lấy thứ dẻ lau nhà nầy?
Tú Anh mắt đỏ hoe ôm cứng chiếc áo may bằng vải vụn lòng đầy thổn thức. Cơn tức giận như dâng cao, bà Mạnh đưa tay chụp chiếc áo trên tay Tú Anh và xé ra từng mảnh, lấy chân xéo lên tru tréo:
– Đáng giá nầy, đáng giá nầy! Liên đưa tay bấm chuông.
Bà Mạnh xoay nấm cửa ló đầu ra ngoài hất hàm bảo:
– Ai đấy?
– Thưa bà con, con xin trao lại bà chiếc áo hàng hiệu giá bạc triệu mà chị Tú Anh đã dại khờ đổi cho con, con cũng xin nhận lại chiếc áo không bằng thứ dẻ lau nhà của bà, giờ đã tan tành. Chiếc áo vô tội mà mẹ con đã phải lao động vất vã bao đêm mới có được.
Sự hung hăng của bà Mạnh như chùng xuống, khi Tú Anh ôm Liên vào Lòng và hai trẻ đang thổn thức. Liên một tay quẹt nước mắt đứng phắt dậy bảo Tú Anh:
– Chị hiểu cho, chúng mình trọn đời không là kẻ ăn cắp. Quay sang bà Mạnh Liên cúi đầu chào và thưa:
– Con rất kính cám ơn bà, vì bà đã dạy cho con một bài học quá hay mà mẹ con cho rằng tuổi đời như con không thể nào Hiểu nỗi.
Khi bước chân vào nhà với những phần bị xé rời của chiếc áo ghép Thiếm Tư như đã hiểu những điều đã xảy ra. Thiếm dang rộng đôi tay, Liên sà vào lòng mẹ vừa mân mê chiếc áo rách vừa thủ thỉ cùng mẹ yêu:
– Bây giờ con mới hiểu: Đây là chiếc áo thời trang vô giá mà mẹ dành cho con.
Bé Liên, Cu Tý, Thiếm Tư không ai buồn đề cập đến chiếc áo bị rách và trách nhiệm của người làm rách áo vì cả ba đều nhận được chiếc áo ân tình của nhau mà thế gian không ai có thể làm cho nó rách nát và bị thương tật.
Ngoài con hẽm trẻ con reo hò khi tiếng trống chùa báo hiệu giờ giao thừa đã điểm. Khép hờ cánh cửa tôn đã cũ. Ba mẹ con tay trong tay về chùa mừng tuổi Phật, tuổi thầy, đem nhang về thắp sáng trang thờ bắt đầu ngày xuân mới an lành và hạnh phúc./.
THỊ NGUYÊN
617 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…