ĐẾN ADELAIDE


Thăm viếng GĐPT tại Úc Đại Lợi  -  (Hình minh họa)

Đúng như dự định, ba giờ sáng ngày 25 tháng 10 năm 2011 tôi đã thức dậy chuẩn bị mọi việc và đúng bốn giờ Khoa một Huynh Trưởng trẻ con của anh Quảng Trí sẽ đưa xe đến đón đưa tôi ra phi trường cho kịp chuyến bay đầu ngày. và rồi máy bay đáp xuống phi trường Adelaide đúng giờ. Không ngỡ ngàng lắm vì đã quen không khí và sự sinh hoạt của Úc dù chỉ mới đến đây lần đầu.

Huynh Trưởng Tâm Lễ đã chờ sẳn, đón chiếc xách tay không nặng quá 10 kg của tôi, vì chỉ hai bộ áo quần, một bộ y hậu và vài quyển sách nên thầy trò thong dong ra cửa không chờ nhận hành lý.

Thành phố Adelaide êm ả xe cộ ít hơn ở Melbourne, đường sá sạch sẽ, phố xá không rộn ràng cùng những công viên xinh đẹp. Những thảm cỏ trải rộng một màu xanh. Tâm lễ vui vẻ chuyện trò vừa giới thiệu và có chút tự hào đã may mắn ở một địa danh an bình thơ mộng ít bon chen hơn những nơi khác. Có nghĩa là rất thích hợp với những tâm hồn thanh thoát của người con Phật. Tôi cũng cảm nhận như thế khi ra khỏi máy bay.

Khí hậu rất dễ chịu, có lẽ thích hợp với cơ thể tôi, nên sức khoẻ vẫn tốt.

Xuống xe bước vào cổng, nhà Tâm Lễ một sân vườn nho nhỏ sạch sẽ, ngăn nắp được tô điểm nhiều cây cảnh chung quanh. Một tượng Quan Âm lộ thiêng màu trắng nổi bật đứng dưới một cây tùng rậm mang phong cách đông phương. Vợ Tâm Lễ mở cửa đón chào. Việc đầu tiên là thầy trò chúng tôi lễ Phật. Nơi thờ Phật khá trang nghiêm, đơn giản, trang trí chung quanh toàn hình ảnh biểu tượng sự sinh hoạt của GĐPT. Nhìn vào dù khách lạ vẫn đánh giá được đây là chổ tụng kinh, thiền quán của một Huynh Trưởng GĐPT hay một tín đồ Phật Giáo thuần thành.

Tiện nghi ăn ở nhà cửa ở Úc tương tợ giống nhau. Tôi chẳng cần nghỉ ngơi tắm rửa vì trước khi rời khỏi Melbourne người đệ tử Trung Anh đã chăm sóc kỹ lưỡng rồi.

Ở Adelaide chỉ có ba ngày. Tâm Lễ và các Huynh Trưởng GĐPT Giác Hoa đã sắp xếp một chương trình sít sao, phân công cụ thể nên tôi chẳng bận tâm. Chỉ cần cố giữ gìn sức khoẻ để khỏi làm khổ con khổ cháu, bạn bè, nếu ngã bịnh. Do đó tôi hết sức cẩn thận, việc ăn uống ngủ nghỉ.

Ăn sáng xong Tâm Lễ phải đi làm vì đã nghỉ trước đó mấy tháng mới đi làm lại nên khó xin phép. Tôi chỉ đợi không quá 10 phút là Tú An đã đến đón đưa đi thăm thắng cảnh và thành phố Adelaide.

Tú An là một nữ Huynh Trưởng năng nổ, nhiệt tâm. Thầy trò chúng tôi đã gặp nhau ở Thái Lan trong kỳ Đại Hội GĐPTVN Trên Thế Giới kỳ II năm 2008. Thành phố thì ở đâu cũng vậy, chẳng có gì phải xem lâu. Thầy trò chúng tôi đến công viên đi bách bộ. Vừa ngắm cảnh vừa chuyện trò về tình hình GĐPT, tình hình Phật Giáo tại Việt Nam cũng như tại Úc, nhờ vậy Tú Anh thì hiểu thêm về Giáo Hội và GĐPT ở Úc. Thì giờ qua nhanh, chúng tôi trở về thăm vài nhà Huynh Trưởng thì cũng hết ngày.

Sáng ngày 26 tháng 10 năm 2011 Tâm Lễ đã điện báo trước nên thầy trò đi bộ qua chùa Pháp Hoa thăm Hoà Thượng Như Huệ đương kim Chủ Tịch GHPGVNTN Liên Châu, rất tiếc vì lở hẹn nên không ở lại lâu để dùng cơm trưa với Hoà Thượng được, mặc dầu Hoà Thượng đã thiết tha mời, mà đành cáo lỗi vì sợ thất tín với nơi khác..

Tặng vài cuốn sách của ôn Minh Chiếu và của tôi in tại Việt Nam. Hoà Thượng Như Huệ như có vẻ cảm động khi nhắc lại vài kỷ niệm khi cùng nhau phục vụ giáo hội tại Việt Nam cách đây đã 40 năm qua. Những thuận duyên, chướng duyên thảy đều là kỷ niệm.

Tiễn ra cổng Hoà Thượng ân cần mời tôi dẹp bớt việc ở Việt Nam qua ở với Hoà Thượng vài tháng để hướng dẫn Phật tử tu học, vì Hoà Thượng đã già, tôi không dám hứa mà xin được tuỳ duyên, cảm niệm ân đức ưu ái của Hoà Thượng.

Loai hoai cũng hết ngày, tối đó (26/10/2011) một bửa cơm thân mật anh chị em Huynh Trưởng đải tôi tại nhà vợ chồng Thiện Quý, nữ Gia Trưởng GĐPT Long Hoa, để hôm sau chia tay đưa tiễn.

Một bửa cơm không thịnh soạn, đa phần thức ăn là rau, Ở Úc mà đải rau là sang lắm. Vì rau là thực phẩm cao cấp của nhà giàu. Đây là điều tôi rất cảm động, vì không biết ai ở Việt Nam hay ở Melbourne đã đưa tin “đải thầy Minh Tâm chỉ cần rau và rau”. Anh em thầy trò ngồi một bàn dài. Tôi điểm danh thấy có gia đình Tâm Lễ 3 người, gia đình Thiện Phú Thiện Quý 4 người. Chúc Niệm Nguyễn Tú An, gia đình Thiện Niệm Trần Thái Mẫn và vợ Thiện Hoa Hoàng Trúc Quỳnh, Thiện Phương Võ Hồng Loan, Diệu Huệ Nguyễn Hồng Hà, Thiện Hương Diệp Thị Nga.

Sau bửa ăn tương tợ như ở Melbourne nhiều vấn đề nóng bỏng của Giáo Hội, những sinh hoạt của GĐPT quốc nội và hải ngoại được anh em đem ra phân tích mổ xẻ. Những khó khăn trở ngại, cần có biện pháp khắc phục, những thuận tiện cần được phát huy, hhất là nguyên nhân GĐPT Giác Hoa phải di dời địa điểm sinh hoạt ra khỏi chùa và đoàn quán lại đang bị bỏ trống.

Trong giai đoạn « Phật nhất xích, ma nhất trượng » anh chị em đều nhất trí nỗ lực tinh tấn với bản thân đoàn kết yêu thương trong tổ chức, tạo cho được niềm tin ở phụ huynh và đoàn sinh mới duy trì được GĐPT. Ở Hải ngoại chuẩn bị hành trang và lý tưởng cần thiết góp phần cho đại hội GĐPTVN TRÊN THẾ GIỚI kỳ ba sắp đến.

Suốt ngày 27/10/2011 Tâm Lễ cùng Huynh Trưởng Mẫn xin nghỉ và đưa tôi đi công viên nói là ngoạn cảnh chứ thật ra để có thời gian yên tỉnh thầy trò tâm sự cởi mở cỏi lòng cho cả hai vợ chồng Tâm Lễ phục vụ lý tưởng tâm linh mà gặp nhiều chướng duyên bởi những bài báo công khai đã kích phá hoại trong âm mưu chia rẻ thầy trò huynh đệ mà vợ chồng Tâm Lễ phải chịu đựng suốt thời gian dài, thế là có dịp để tôi hướng dẫn cho vợ chồng Tâm Lễ kẽ đậm thêm một nét mà Tâm Lễ đã thấy nhưng đang còn mờ mờ.

Buổi chiều thêm nhiều Huynh Trưởng dẫn con theo phải xử dụng thêm xe Tú An mới đủ chổ rồi cả đoàn đến thăm BỨC TƯỜNG THÌ THẦM, đập ngăn nước bằng bê tông của Úc cao 32 mét dài 144 mét không xây thẳng mà xây theo đường cong khoảng 30 độ. Có lẻ do đó mà người đứng bên kia nói chuyện, dù nói lớn hay nói nhỏ ở bên nầy cũng nghe rõ mồn một như đang đứng bên cạnh, vì vậy nên du khách đến đây hè nhau mà cười giỡn nô đùa dù cảnh trí không có gì đặc sắc.

Đến 18 giờ phải xử dụng ba chiếc xe mới đủ chổ cho các oanh vũ Cồ dẫn theo các Oanh Vũ con tiễn tôi ra phi trường. Thủ tục nội địa đơn giản nên thầy trò dư thời gian vào nhà hàng ăn uống cà phê để các oanh vũ con có dịp nô đùa thoả thích. Chúng tôi tiếp tục tâm sự vẫn chưa hết sự lòng trong ý hướng phục vụ đại Gia Đình áo Lam trên Thế Giới.

Máy bay cất cánh tại Adelaide và đáp xuống Melbourne đúng giờ, các Huynh Trưởng đã cho người ra đón, tôi cảm ơn vì đã có vợ chồng Trung Anh đón về tận nhà anh em khỏi đưa vì ở cách nhau quá xa, lại quá khuya bất tiện

Mở cửa vào nhà, hai đứa cháu D.A và Thi đi làm ca đêm chưa về, tôi ở nhà một mình, nằm nghĩ vì thương nhớ mấy nhóc Oanh Vũ con và tấm chân tình của các Oanh vũ Cồ còn đậm nét nên lâng lâng khó ngủ. Điện thoại hỏi thăm thì lúc ra xe trở về mấy oanh vũ con nháo nhác tìm tôi rồi lại thỏ thẻ hỏi các oanh vũ cồ “Thầy con đâu rồi không thấy thầy về” nghe mà thương chi lạ./.

THÍCH KHINH AN

575 lượt xem