HƯƠNG CỎ MÂY!

Em là hương cỏ may, nên nhẹ nhàng tung bay theo gió, tỏa muôn phương và vỗ về người mình đã yêu thương. Tình em sáng như trăng mùa hạ. Tình em trong như nước hồ thu. Em đã thấy được người trong mộng. Em đã tìm được một nửa đời mình khác phái bên kia và xuất sắc ghép bức tranh sơn thủy dừng cuộc tình và tôn trí trong căn nhà ký ức của riêng em.

Ôi hạnh phúc cho người lái đò thấy hành khách qua sông yên ổn và từng thế hệ kế thừa thành đạt trong tương lai. Chị đã trở lại cây cầu hiện đại, nhìn dòng chảy mà thương về dĩ vãng, nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu* (thơ Hoài Khanh) Em có đọc câu chuyện chiếc cầu trên sông Drina hay chuyện tình trên cầu Mirabeaux.

Căn quán nhỏ bên cầu CỎ MÂY dạo ấy, xóa sạch rồi không còn nữa dù chỉ là trong ký ức một thời của người lại qua.

Chị và em đều được độ qua sông, nhưng phúc duyên em yên thân nơi bến đỗ, còn chị thì sụp hố khi vừa mới bước lên bờ. Biết chị bơ vơ người ấy bảo: “Cuộc đời cũng chỉ là một bài thơ” lúc vẽ phát nên thơ và viễn mộng, nhưng có khi nghiệt ngã đầy bão tố xót xa.

Xin chắp cánh cho mây ngàn bay, những gì không hay cho một thời tao ngộ để thảnh thơi ngồi lại bên thành cầu thoang thoảng hương cỏ mây.

Chị muốn được an trú trong vòng tay người ấy, dù chỉ là những phút giây thôi! Nhưng hương cỏ mây lẫn khuất quanh đây và mách bảo “Thệ dã như tư phù bất khả trú da” em đã viết cuộc đời mình thành một bản tình ca.

Có những bản tình ca không tên, Có những bài ca không âm tiết, Có những bài ca không nhạc không lời, như bài ca chinh phụ, như bài ca vọng phu.

Nầy em! Chỉ có con ve ve mùa hè mới hót! Chỉ có con chim tu hú mùa hè mới ca. Em đã uống từng ngụm hương cỏ mây và em làm thế nào để vừa ca vừa hát vừa rong chơi vừa tự tại với tháng ngày?

Nầy chị!

Hoa cỏ mây chưa từng khoe sắc, Hoa cỏ mây chưa hề tranh hương, Hoa cỏ mây chưa biểu hiện yêu ghét nên tình cỏ mây là tất cả suối nguồn yêu thương!/.

CẦU CỎ MÂY./. Bà Rịa Vũng Tàu.

835 lượt xem