Tiếc thương cho một đoá sen tàn
( Xúc cảm Oanh Lam : Xuân Dương trước nỗi đau mất mát bóng hình Bác Gia trưởng Quảng Nghị Huỳnh Kim Xảo )

Đám tang bác Gia, con chỉ đến đúng 4 lần duy nhất… và hầu như đều không trọn vẹn. Tệ thật! Con bận, cũng là một phần nhưng cái lí do thật sự chỉ là con sợ cái không khí đó, thật sự run sợ và đớn đau… đã nhiều lúc tự nhủ với mình nhưng lại không muốn tin… Bác Gia là người thân thứ ba mà con mất đi trong năm nay, con căm ghét cảm giác khi cứ trơ mắt nhìn những người mà mình thân yêu ra đi vĩnh viễn… lạc lõng và thật sự khủng khiếp…
Tháng 2, nội con đi mà con chưa được gặp mặt lần cuối, lúc con đến thì sự đã rồi… thân xác nội lạnh tanh vì không còn hơi ấm, biến dạng vì bệnh tật dày vò đã bao năm… Còn biết làm gì hơn là khóc cơ chứ? Tâm trí con, hình ảnh nội thở gấp, đớn đau mà để cất lời mà nói chuyện với con trong phòng hồi sức cách đấy 3 tuần hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết… Nội ơi! Mỗi lần lên nội chơi, cứ theo quán tính cho đến bây giờ, chạy ùa vào phòng nhưng còn đâu bóng dáng gầy gò thân thuộc ngồi bên góc giường chờ con… hụt hẫng… Không hiểu sao mỗi lần buồn con lại thích ngồi tựa đầu vào bàn thờ nội, ấm áp, nhẹ nhàng và có cảm giác gì đấy thật thân thương…
Tháng 8, bão bùng, mưa gió… khi những trận cuồn phong gào thét, gia đình con nhận tin: "Dượng Vinh đã đi rồi!" Dượng ra đi, gia đình dì sẽ trông chờ vào ai với 6 đứa con thơ. Dượng hiền hoà và nhân hậu, đang có một gia đình êm ấm và hạnh phúc thế mà tại sao???
Cơn bão Ketsana qua, vạn vật lại được sưởi ánh nắng ấm áp, lòng người cũng ấm dần lên theo những nụ cười… Nhưng, cơn bão trong lòng những đoàn sinh GĐPT Thuận Thành chúng con tiếp tục mạnh lên rồi vỡ oà trong vô vọng. Bác Gia vĩnh viễn ra đi! Con, một lần nữa lại rơi vào cảm giác đó! Khủng khiếp làm sao! Những người con thương yêu… con ngồi đó mà cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết. Con thương Bác Gia, con nhớ ngày tang nội, con nghĩ về mọi người ở gia đình nhỏ của con… một cảm giác tê buốt lan nhanh khắp cơ thể… Mọi người đều đổ xô đến bên Bác nhưng không hiểu sao con không thể nhấc nỗi chân lên được, con chỉ biết ngồi đấy run sợ cho chính bản thân mình… Liệu, sẽ còn những ai bỏ rơi con nữa đây? Một lần nữa lại buột khăn tang trên đầu, màu lam thân thương nhưng có gì đấy đầy u sầu…
Bác Gia ra đi, GĐPT Thuận Thành mất đi một chỗ dựa vững chãi, lũ oanh vũ tụi con mất đi một người lái thuyền tài hoa, GHPGVNTN mất đi một người phật tử chân chính… Trung thu buồn và một chu niên không ai mong… Giá như, muộn hơn một chút nữa để Bác Gia có thể cùng tất cả chúng con vui Trung Thu, tổ chức chu niên lần thứ 55 thật lớn, ngắm những chiếc lồng đèn do tụi oanh vũ tụi con làm hay tờ báo tường với những niềm vui nỗi lòng của biết bao oanh vũ trong những năm gắn bó… Hay đơn giản chỉ là một sinh nhật đoàn nho nhỏ của chúng con thôi ạ… Phải chăng "dự đời là vậy. Người ta định rồi chẳng bao giờ người ta làm được" như Nam Cao đã nói sao? Khốn nạn thay! Con nhớ về biết bao kỉ niệm gắn liền với bác Gia, có lẽ không nhiều nhưng cũng đủ để con cảm thấy hạnh phúc và tự hào… Ngày tiễn Bác Gia về nơi an nghỉ cuối cùng, con muốn được ngồi lên trên chiếc xe đó mà đi cùng mọi người nhưng rốt cục cũng chỉ được một đoạn. Tệ, con là một đoàn sinh cực kì tệ hại phải không? Con muốn đi lắm, không những việc này mà còn rất nhiều việc khác đã trải qua, con thấy ai cũng thật dễ dàng sao chỉ có mình con khó khăn? Xin đi đâu cũng không cho. Nhiều lúc con cũng thấy tủi thân và ghét mẹ con vô cùng nhưng con biết, mẹ chỉ lo cho con mà thôi… Mẹ đã hứa rồi, khi nào con đỗ đại học một cách ngon lành thì con sẽ lại là chính con, được tự do thực hiện lý tưởng sống của chính bản thân mình… 3 năm nữa, chắc sẽ không lâu lắm đâu… Hơn nữa, con cũng muốn đóng góp một chút gì đó vào GĐPT của mình, muốn GĐPT sẽ không bị bất kì ai chèn ép hay ngăn cản tiến bước trên con đường đạo nữa thì bây giờ, con phải ra sức học thôi… :- ) Khống chế vậy thôi chớ nhiều lúc con nản và buồn lắm, đến cả việc tối ra tụng kinh cầu siêu cho Bác Gia mà con cũng không thể đi được… … Nhưng dù gì đi nữa, Bác Gia hãy cứ tin vào các anh chị huynh trưởng còn lại, vào thế hệ trẻ chúng con. Chúng con hứa sẽ luôn tinh tấn trên con đường tu học cũng như dũng tiến trên con đường đạo, bác Gia nhé!
Tiếc thương cho một đoá sen tàn
Tận tuỵ một đời ngát hương thơm
Trích từ http://vn.myblog.yahoo.com/yuukochan-xuanduong
Oanh vũ nữ : Lê Thị Xuân Dương
GĐPT Thuận Thành – Đà Nẵng – Việt Nam
609 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…