Lời khuyên những kẻ hy sinh đời mình cho kẻ khác
Đức ĐẠ-LAI LẠT-MA
Những kẻ dành đời mình cho kẻ khác trong các lãnh vực như sức khoẻ, giáo dục, đời sống tinh thần, gia đình, xã hội hoặc trong các lãnh vực khác, quả thật đã đem đến một niềm vui sướng trong lòng tôi. Bất cứ một xã hội nào của con người cũng đều mang đến một lô những khó khăn và đau khổ. Làm tất cả sức mình để giải quyết những khó khăn đó thì thật là một tấm gương đáng ngợi khen.
Theo quan điểm Phật giáo, giúp đỡ kẻ khác không phải đơn giản chỉ vì bổn phận hay vì thích thú – giống như chăm sóc vườn tược chẳng hạn, điều này thật quan trọng. Nếu ta làm việc ấy với tình thương và lòng từ bi, với nụ cười trên môi và những ngôn từ êm ái, thì chắc chắn ta sẽ mang đến hạnh phúc. Hành vi có thể như nhau, nhưng tác dụng sẽ lớn hơn gấp bội.
Nếu ta là một vị bác sĩ, thì không nên chăm sóc bệnh nhân vì thói quen hay vì bắt buộc. Bệnh nhân sẽ có cảm giác là người ta không lo lắng cho mình, không khám nghiệm một cách thận trọng, giống như chữa trị cho một con vật thí nghiệm. Một số bác sĩ giải phẩu, làm việc quá nhiều và cuối cùng xem người bịnh như những chiếc máy phải sửa chữa, quên hẳn họ cũng là một con người. Khi đã đánh mất ý niệm con người là đối tượng của nhân từ và lòng từ bi, thì lúc đó người bác sĩ sẽ cắt, khâu, thay thế các cơ quan trong cơ thể, giống như tháo ráp phụ tùng của một chiếc xe hay là những mảnh gỗ.
Vì thế thật hết sức quan trọng khi chăm lo cho kẻ khác, hãy vun xới lòng vị tha. Thái độ đó không những chỉ lợi ích cho người được chăm sóc, mà cho cả người đứng ra chăm sóc. Khi nào ta cảm thấy liên hệ đến hạnh phúc của kẻ khác, thì đồng thời ta càng kiến tạo được hạnh phúc trong lòng ta. Tuy nhiên không nên nghĩ đến chuyện ấy khi ta chăm lo cho kẻ khác. Không nên chờ đợi một sự hồi đáp nào cả, chỉ nên nghĩ đến sự tốt lành cho kẻ khác mà thôi.
Cũng thế, chớ bao giờ tự xem mình cao hơn kẻ được mình giúp đỡ. Dù cho ta phải hy sinh tiền bạc, thời giờ hay sinh lực, thì cứ thực hiện với sự nhún nhường, dù cho kẻ khác dơ bẩn, gầy còm, ngốc nghếch hay chỉ có dẻ rách trên người. Bản thân tôi khi gặp một người ăn mày, tôi cố gắng không nhìn người ấy thấp kém hơn, nhưng xem họ như một con người chẳng có gì khác với tôi. Một điểm nữa cũng rất quan trọng cần phải nhắc là : khi ta giúp đỡ một người nào đó, không phải chỉ giải quyết những vấn đề cấp bách cho họ bằng cách cho họ tiền. Hãy cho họ phương tiện để họ tự giải quyết những khó khăn của họ.
Hoang Phong dịch, 30.03.09
[Trích trong quyển : Những lời khuyên tâm huyết của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma (Conseils du coeur), sách được thực hiện với sự hợp tác của Ngài Mathieu RICARD, do Christian BRUYAT dịch từ tiếng Tây Tạng, nhà xuất bản PRESSE DE LA RENAISSANCE, Paris, 2001]
594 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…