(Để tưởng nhớ Anh TÂM HUỆ)
Nguyên Mẫn
Ba bông hồng nhỏ
“Bộ ba chúng mình”
Chơn Tri ngày cũ,
Tặng anh, tiễn anh.
Lúc được tin anh xả báo Ta Bà an nhiên cõi Tịnh lúc 5 giờ 55 phút chiều Thứ Hai ngày 23/3/2009 tại Bệnh viện Alvarado, San Diego Hoa Kỳ, chúng em vẫn không sao dấu được nỗi niềm vô cùng xúc động nhớ thương. Ngày xưa A Nan còn bàng hoàng rơi lệ khi Thế Tôn nhập diệt, huống chi chúng em chỉ là những kẻ phàm phu đang trên đường tu tập chuyển hóa thân tâm, nay phải vĩnh biệt anh, người Anh Cả hải ngoại khả kính, lòng chúng em làm sao không thương tiếc quặn đau được.
Anh ơi,
Buổi sáng ngay sau ngày anh ra đi, khi vén màn cửa sổ phòng ngủ, chúng em ngạc nhiên thấy một hoa đào độc nhất vừa nở trái mùa – hoa nở 24/3, giữa mùa thu thay vì cuối tháng 8 mùa xuân như thường lệ – Chỉ một hoa độc nhất nở trên một nhánh khẳng khiu vươn cao. Chúng em giật mình ngẩn ngơ nói với nhau “hoa của anh Hựu gởi tới”, hoa ở đó cả tuần mới rụng. Và ba hoa hồng cúng anh trong Lễ Cầu siêu Tưởng niệm và Thọ Tang tại Chùa Pháp Bảo chiều Chủ nhật 29/3/2009 vừa qua, chúng em mang về nhà kỷ niệm nay vẫn còn tươi tốt lạ thường.
Hôm nay ngồi đọc lại chồng thư cũ năm nào, những dòng chữ thân thương đậm nét của anh vẫn còn đây, những tâm tình nguyện ước trong thư nhắc chúng em nhớ lại những lúc anh em mình tâm sự. Lại càng thương anh.
……
Thư viết tay, tháng 3/98:
“Thưa Rừng Nước,
Quê hương chữ S chúng mình, Rừng và Nước chiếm lĩnh trên 2/3 lãnh thổ gấm vóc. Tại“biển ngoài”, trong Tổ chức, ở quốc gia địa phương cũng như trên quản hạt Lâm thời Hải ngoại, về cá thể, vai vế của Rừng (chính nhân), Nước (phụ trợ) nghiễm nhiên cũng đã lấn lướt quá tỷ lệ 2/3 tổng thể tín lực nhân quần!
Xin ngưỡng mộ chính nhân và phụ trợ “thân bệnh nhưng tâm vĩnh cữu … bất bệnh” !
Thùng “ứ đọng” của anh, vơi rồi đầy – đầy rồi vơi, và hiện thời thì đang … vun cao! Từ đó, theo hàm số thuận, AN VUI cũng đã nhịp nhàng hòa điệu tăng trưởng với người trách nhiệm qua những trăn trở, vấn giải, gửi gắm … được tín cẩn giao phó mà tỷ trọng tín lực có thể cân bằng với thọ đắc 2/3 của Nước và Rừng!
Anh – Chị – Em chúng ta tại quê nhà, với “nghiệt ngã” thọ nhập, qua vật dụng “dung chứa, cũng có khi uốn nắn theo hình vuông, hình tròn, hình góc, nhưng bản thể Nước bên trong vẫn luôn luôn là H2O nguyên vẹn “bất biến” – Xin đừng chấp dung chứa (TƯỚNG), chẳng mảy may ảnh hưởng đến thực thể NƯỚC (bên trong).
Nếu xét TƯỚNG để thẩm định phẩm chất thì tất cả những “hành giả” trong các Trại tập trung “Tu Huyền”, kể cả người có tuồng chữ này, đều đã khuất phục quy hàng 180 độ; nhưng sự thực, trái hẳn, nếu xả TƯỚNG (giả) tầm NỘI (chân).
Đôi dòng, ngắn ngủi tìm về cội nguồn Rừng Nước thân thương. Với hiện hữu, Rừng Nước … bất tận; với cố tri, đạo tình … “tận bất” …
22/3 ký tên
….
Email:
– 3/4/08:…“anh đã tập nhẫn nhục chịu đựng từ thiếu thời, lúc đến với GĐPT. Thời gian gần đây, với môi trường đặc biệt, hạnh này càng được thử thách và hình như mỗi lúc tăng trưởng chín mùi …”.
– 11/8/08:..“bỏ quê lên Huế tìm đường tiến thân lúc mới 12 tuổi. Bơ vơ hội nhập với đô thị, may mắn, anh tìm được Nguồn Sống: GĐPT…”.
– 12/11/08:…“Chơn Tri xưa cũ tại hải ngoại chỉ còn Anh+Lâm+Thủy. Xin cố gắng tìm kiếm thêm những Chơn Tri ẩn danh để chung hình thành Hội Ái hữu Chơn Tri Chợ Cống muôn thuở …”.
– …..
Và đây là những thao thức, những tâm nguyện mà em gởi riêng anh, hoặc đôi khi gởi chung cho các ACE khác:
– 31/3/04:…“Nếu giữa cuộc đời, người ta thường nói thương nhau lắm cắn nhau đau, hoặc giận thì giận thương thì thương, thì trái lại trong Đạo, trong GĐPT chỉ có thương mà không có giận vì mọi dị biệt bất đồng đều tan loãng trong tinh thần lục hòa …”… “Nếu ít nhất một lần trong đời Huynh trưởng chúng ta đã từng thệ nguyện trước Tam bảo, trước tập thể Áo Lam trong lễ Truyền Đăng tục diệm đưa lửa vào tim, trao cho nhau tình thương và sức sống, thì hôm nay là lúc chúng ta tâm niệm đừng quên, đừng làm cho nhau buồn khổ thêm nữa. Là người phế tật, bịnh hoạn triền miên, tuổi già chồng chất với bao chướng ngại khó khăn trong cuộc sống, tôi luôn mang tâm nguyện “thượng báo tứ trọng ân hạ tế tam đồ khổ…”, nay tuổi xế chiều, sắp xa ACE, tôi có lời từ biệt qua “chúc thư” này, chỉ ước mong một điều duy nhất được ACE thương tình giúp cho toại nguyện là được thấy ngày 09/4/04 là ngày hạnh ngộ Tình Lam, ngày ghi đậm dấu ấn của tình thương và sức sống phát triển của tuổi trẻ GĐPTVN tại Hoa kỳ cũng như tại mọi nơi trên thế giới…”
– 17/5/04:…“Có quả nào không phát xuất từ nhân, và không có nhân nào không tạo thành quả, do nhân duyên trùng trùng đã tạo thành hoa trái rất phức tạp khó lường. Nếu không thực tập tâm hành chánh niệm trong hướng sống đúng mục đích, châm ngôn, giới hạnh, chúng ta rất dễ dàng mỗi ngày sẽ xa dần với hướng sống lợi lạc cho mình và cho người. Có phải vì chúng ta do tự ngã, dính mắc danh tướng, và vì thiếu chánh kiến nên đã quên lời thệ nguyện vì đàn em hôm nay mai sau?…”
– 29/10/97:…“Phải chăng đã đến lúc chúng ta tự hỏi chúng ta đang làm gì và việc làm của chúng ta có thật sự đem lại niềm vui trong sáng, nụ cười hồn nhiên, tinh thần thư thái rộng mở thênh thang, là niềm tin vững chắc, là điểm tựa vững bền lâu dài cho đàn em Áo Lam chúng ta không? Thật thà soi rọi vào chính mình, chúng ta sẽ thấy mình đang tu đúng chánh pháp, có chuyển hóa, có an lạc, vì mình, vì người … hay vẫn tiếp tục trong lầm lỡ, giận hờn, si mê .. Ngày nào chúng ta còn phân chia giữa mình và người, vẫn thích lý luận, hơn thua, tranh biện sai đúng, vẫn chưa thấy cái chung cùng của niềm vui và nỗi khổ, của nguyên lý bất nhị thì vẫn là quá bất hạnh cho nghiệp dĩ luân hồi của chúng ta .”… “Xin hãy thực sự vì Tình Lam, vì Tuổi Trẻ. Xin cùng thắp sáng Chánh niệm xây dựng Nhà Lam”
– Email 12/01/09:…“Anh đã luôn luôn lập nguyện tu học, tận tâm phục vụ, bền bĩ dấn thân, hy sinh chịu đựng gian truân vì lý tưởng, mục đích, châm ngôn GĐPTVN, nhiệm vụ nào được giao phó anh cũng chu toàn, chướng ngại khó khăn nào trầm trọng đến mấy anh cũng quyết chí nhẫn nhục vượt thắng đúng tinh thần BI TRÍ DŨNG và Luận Bảo Vương Tam Muội. Đặc điểm nổi bật về thân giáo của anh là anh luôn giữ thân tâm thanh tịnh, không giận hờn phê phán, không ích kỷ nhỏ nhen, không phân biệt đối đãi, gần gũi thủy chung, thương mến giúp đỡ ACE Áo Lam cũng như tất cả mọi người”…
– Anh Hựu ơi, Dầu tám mươi tuổi vẫn chưa già,
Dầu thân bệnh tật vẫn là ta
Là Cao Chánh Hựu luôn tinh tấn,
Vui-Hòa-Nhẫn nhục:Tâm Huệ ta.
(Đây có lẽ là lá thư cuối mà anh đọc được – của em – vì sau đó thì anh không còn ngồi lên máy vi tính hay nghe điện thoại nữa).
Ước nguyện của anh, của em, cũng như của phần đông ACE mình là Hợp Nhất Nhà Lam, là “Đây Gia Đình Cùng Nhau Chung Thân Ái”. Anh đi rồi có còn trăn trở vì ước nguyện chưa thành? Còn em, một trong những người ở lại, tuổi lớn (76 tuổi tây, 77 tuổi ta rồi đó anh) lại bệnh tật triền miên, không biết trước khi từ giả ACE có được diễm phúc thấy Áo Lam chung Một Mái Nhà – ACE mình tinh cần tu học để mọi người đều có được an lạc, hạnh phúc, cùng chung vai hộ Đạo, giúp Đời.
Anh đi rồi em vẫn là em, thủy chung trọn vẹn với Áo Lam đậm màu, với Sen trắng thân thương.
Anh Hựu ơi,
Anh đến, anh đi dầu giả huyễn
Lòng anh Bồ Tát vẫn chân nguyên.
605 lượt xem
Tin khác
“VIỆT NAM, VIỆT NAM” là một chung khúc – theo cách gọi của Cố nhạc sỹ Phạm Duy – kết thúc bản Trường Ca “Mẹ Việt Nam” do ông khởi…
TÓC PHẬT TỪ PHẬT SỞ HÀNH TÁN (BUDDHACARITA) ĐẾN 8 SỢI TÓC ĐỨC PHẬT BAN TẶNG THƯƠNG NHÂN TAPUSSA VÀ BHALLIKA oOo DẪN NHẬP Trong Phật Sở Hành Tán (Buddhacarita),…
Trong các phong tục cổ truyền của dân tộc Việt trong dịp Tết Nguyên Đán, câu thành ngữ “mồng một tết Cha, mồng hai tết Mẹ, mồng ba tết Thầy”…
Với lịch sử của một dân tộc triền miên chìm trong đao binh chiến trận như đất nước Việt Nam khốn khó, hết khởi nghĩa chống ngoại xâm qua các…
Những cơn mưa sụt sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời…