Ngày 23 tháng 3 năm 2009, ngày mà từ đây anh chị em chúng tôi sẽ không bao giờ quên, ngày mà Tổ Chức mất đi con chim đầu đàn, ngày mà chúng tôi mất đi người anh khả kính. Biết tin anh đã rời bỏ thân Tứ Đại, anh em quây quần cùng tang quyến, phân ưu lẫn chuẩn bị cho Tang Lễ Anh.

Ngày 26, Anh được đưa đến nhà quàn Goodbody Mortuary để tẩm liệm và nhập quan. Xa gần đàn em đến vây quanh anh, trong khung cảnh sầu bi, dẫu biết rằng sinh ly tử biệt là cái lẽ thường tình của kẻ cầu Đạo. Bên anh, HTr. Tâm Đăng, Quảng Hải, Bửu Thành, Huệ Trí, những HTr đã sống gần anh nhất trong suốt thời gian anh định cư tại Mỹ, và cũng là những anh đến sát với tang quyến để lo toan việc tang lễ của Anh.

Rồi lần lượt các cánh Lam từ các nơi xa xôi cùng tụ họp thăm viếng anh. Trên các diễn đàn Internet, lời chia buồn, tin tức cập nhật, lời tiễn đưa, kỷ niệm xa gần, như các đoạn phim lần lượt chiếu lại quãng đời cam go nhưng luôn vững chãi và đầy Hạnh Nguyện của Anh.

Ngày 27, anh lần lượt gặp lại những người bạn xưa, những người em từ cao niên đến trẻ thơ, viếng thăm anh. Nhờ anh Quảng Hải, các chi tiết của Tang Lễ được đưa lên Mạng lưới trực tiếp. Anh chị em xa gần không tiện viếng anh, cũng có thể gởi hết tâm tình của mình qua màn ảnh, thoáng nhìn người Anh thân thương nằm bất động, như đang nghỉ mệt sau những ngày Trại Hè của năm nào… Chiều đến, anh em lại phân công, chuẩn bị cho Lễ Tưởng Niệm Anh, một trong những điều anh cho phép chúng em được làm khi anh nằm xuống. Ban đầu là tổ chức ở Chùa Phật Đà, song được tang quyến cho phép, lại được làm tại nhà quàn luôn. Quý Tăng Ni, Phật Tử cũng hoan hỷ đến làm lễ và chứng minh. Ôi thương thay áo Lam năm nào cùng chia ngọt xẻ bùi, còn dạy cho chúng em những bài học quý báu, nay anh về đâu? Tổ chức còn lắm gian truân, nhiễu nhương, mà anh như nằm xuống để chỉ cho chúng em lối về?

Tiểu sử của anh được anh Tâm Đăng đọc lên, dõng dạc, rang mạch. Những hình ảnh của Anh cứ hiện ra trong mỗi Áo Lam tuy khác nhau về không gian và thời gian, nhưng chia xẻ chung hình bóng Anh, cười vui vang vọng. Trong khi tại Hoa Kỳ đang tổ chức Lễ Tưởng Niệm Anh, thì khắp nơi trên thế giới, các Áo Lam từ khắp nẻo phương trời, cùng Tưởng Niệm Anh. Không phải để đem không khí não nề mà chứng minh cho sự kính trọng và niềm đau khôn tả, mà để thương nhớ anh trong cái Niệm của Chánh Kiến, để quyến luyến anh trong cái Tinh Tấn của tinh thần Anh trường tồn…. và để đàn em, tiễn anh một chặng đường ngắn ngủi. Bên kia đầu dây điện thoại, anh Nguyên Tín, Trưởng BHD Trung Ương GĐPT Việt Nam, gởi tâm ý của anh chị em Quốc Nội đến anh cùng Tang Quyến, và anh chị em đang trong giây phút này kề cận Anh.

Trước linh đường Anh như bừng sống lại
Sau đàn em đang lệ chảy hai hàng…

Anh Tâm Kiểm, đọc Điếu Văn của Ban Hướng Dẫn GĐPT Trên Thế Giới. Trong cái Vô Thường của vạn vật sinh linh, nào xá chi một thân hình tạm bợ. Nhưng rồi ai có thể ngăn lại hai dòng nước mắt khi biết rằng Anh vĩnh viễn ra đi? Lời anh Tâm Kiểm vang lên, nất ngẹn trong không gian tĩnh lặng của tiếng Nam Mô, và tiếng nói nặng tựa Thái Sơn còn phảng phất đâu đây.

Hơn 1 thập niên định cư ở vùng đất tận cùng Tiểu Bang California, anh sống đùm bọc trong tà Áo Lam với các anh Huynh Trưởng Tâm Đăng, Quảng Hải, Huệ Trí, Bửu Thành. Quỳ trước linh cửu anh, HTr. Bửu Thành nhắc lại những ngày tháng bên anh. Những khoảnh khắc thời gian còn lung linh như giọt sương vội chưa tan. Ngày anh đón xe buýt đến Văn Phòng thường trực trên tấm thân đã ở buổi xế chiều. Những ngày anh đi từng nơi, xin từng lon nước ngọt để bán mà nuôi kẻ khốn cùng ở quê nhà. Sụt sùi trong từng lời nói, đau đớn trong từng Sát Na, bóng anh luôn ở mãi trong Em, của Anh hôm nào sống cho Thế Gian, mất cho Vũ Trụ.

Ngày tiễn đưa anh đến cõi Phật cũng là ngày chúng em không còn thấy nhục thân Anh. Sáng sớm ngày hôm sau, ngày 28, một thời gian ngắn ngủi còn sót lại để viếng thăm Anh. Các vòng hoa, biểu ngữ, xe cộ được chuẩn bị đầy đủ. Trước là 2 chiếc xe cảnh sát dẫn đường, đưa tiễn Anh đến Nghĩa Trang Greenwood để hoả tang nhục thân anh. Một dải Áo Lam dài, tuy không phải chật cả xa lộ, hay mất cả lối đi, nhưng cái niềm mất mát của các anh chị em khắp nơi trên toàn Thế Giới cũng có thể thấu ngất trời xanh, đến tận bên anh dù anh đang ở phương trời xa xôi nào. Nhìn chiếc quan tài đưa Anh về bên Phật Tổ lần cuối, vuốt nhẹ bàn tay vô hình của Anh như thuở còn bên nhau, đặt nhẹ lên ngực Anh cành Hoa của tấm lòng kính ngưỡng anh, rồi tiễn anh lên đường mà biết Anh sẽ tái sinh ở một cõi ít khổ đau. Hay vấn vương mà sẽ gặp lại anh trong kỳ Đại Hội. Hạnh Nguyện của anh không chừng lại dẫn dắt Anh đến cạnh màu Lam hiền anh khoác lên lúc ấy.

Lửa bừng lên, hình ảnh anh sáng dậy trong tâm khảm, lời dạy của anh lại vững chãi như hôm nào. Anh ra đi để vẫn luôn ở lại, Anh trở về để cách quãng nghìn trùng…

Tường thuật Tang Lễ Anh TÂM HUỆ – CAO CHÁNH HỰU
Khóc tiễn Anh,
Tâm Định

764 lượt xem